Tựa
T ừ khi mở Đạo, CHÍ-TÔN duy giáng cơ truyền cho Phật-giáo, Minh-Sư, Minh-Đường, Minh- Lý dạy dâng kinh cho Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ, song kinh Tận-Độ vong-linh chưa hề giáng cơ cho nơi nào tất cả. Đức Quyền Giáo-Tông (khi còn tại thế) và Đức Hộ- Pháp, trót mười năm trường nghĩa là từ ngày mở Đạo, đã nhiều phen dâng sớ cho Đại Từ-Phụ và các Đấng Thiêng-Liêng đặng xin kinh Tận-Độ, nhưng mà CHÍ- TÔN cùng chư Thần, Thánh, Tiên, Phật vẫn chưa định ban ân cho toàn sanh chúng.
Mãi đến ngày 23 tháng 7 tới mùng 4 tháng 8 Ất Hợi (Dl, 21 đến 31–8–1935) mới giáng cho Tân-Kinh. Ấy là một giọt nước Cam-Lộ của Đức Từ-Bi rưới chan đặng gội nhuần cho các đẳng linh-hồn của toàn Thế-Giới. Chúng ta thầm xét thì đủ hiểu rằng: Đã trải qua mười năm CHÍ-TÔN mới mở cơ tận-độ. Cơ tận độ nhơn-sanh
duy kể từ ngày ban Tân-Kinh nầy mà thôi. siêu-thăng Tịnh-độ. đã giáng-cơ truyền thế trong kỳ Trung-Ngươn Ất-Hợi. Khi tụng phải thành-tâm và phải để nơi tinh-khiết.
chúng ta thương tưởng thì duy có một phương độ-rỗi là trì tụng Di-Lặc Chơn-Kinh hầu các đẳng linh-hồn đặng siêu-thăng Tịnh-độ. Ấy vậy, bổn kinh nầy nguyên của chư Phật, chư Tiên đã giáng-cơ truyền thế trong kỳ Trung-Ngươn Ất-Hợi. Khi tụng phải thành-tâm và phải để nơi tinh-khiết. Hội-Thánh kính-cáo