Kinh Thiên-Đạo

Heo trâu thân thể mạt hèn thay, Mãn kiếp lại còn bị xẻ thây. Lộng lộng lưới Trời tuy sếu-sáo, Thưa mà chẳng lọt mảy lông mày. Mày râu đứng giữa cõi trần-gian, Gắng sức chống cho vững miếu đàng. Phận gái tam tùng cùng tứ-đức, Tề-gia nội trợ vẹn là ngoan. Ngoan-ngùy chơn-chánh Phật Thần thương, Chơn-chánh liên-hòa với thiện lương. Thần-Thánh thành, do người chánh thiện, Thiện-lương chơn-chánh đức không lường. Không lường kẻ thiện với người hung, Bợ đỡ giàu-sang phụ khốn cùng. Ngoài mặt giả tuồng người trượng nghĩa, Trong lòng dối kết chút tình chung. Tình chung đặng cậy thế người sang, Mượn tiếng khua môi với xóm làng, Lời dạy Thần Tiên không kể đến, Đạo mầu chẳng cứ, cứ khoe-khoang.