Kinh Tụng Cha Mẹ Đã Qui-Liễu

(Giọng Nam-Ai)

Ơn cúc dục cù-lao mang nặng, Lỡ thân côi mưa nắng khôn ngừa. Âm-dương cách bóng sớm trưa, Thon-von phận bạc không vừa hiếu thân. Đầu cúi lạy . . . [1]. . . linh-hiển, Lễ muối dưa làm miếng hiếu-tâm. Ven Trời gởi chút tình thâm, Động lòng thương nhớ tuôn dầm lệ sa. Xin có tưởng ruột rà máu mủ, Cõi hư-linh bao phủ ân-hồng. Cảnh Thiên noi bước Hóa-Công, Nắm phan Tiếp-Dẫn vào vòng Như-Lai. Chốn Hư-Linh chờ ngày hội-hiệp, Dầu căn xưa quả kiếp dường bao. Thà cam vui chốn động Đào, Đừng vì nhớ trẻ trở vào phàm gian. Nuốt tiếng than đôi hàng lã-chã, Tưởng đến điều nhơn quả mà đau. Xem thân tuổi hạc càng cao, E ra tử biệt Thiên-Tào định phân. Nối hương-lửa nhơn-luân đạo trọng, Con gìn câu chết sống trọn nghì. Sấp mình cúi lạy Từ-Bi, Tiền khiên phụ-mẫu Tam-Kỳ xá ân. Xin . . . [2]. . . định thần định tánh, Noi khuôn linh nẻo Thánh đưa chơn. Thong-dong cõi thọ nương hồn, [1] Song thân, hoặc phụ-thân hay mẫu-thân đã qui-liễu. [2] Cha mẹ hay lịnh mẹ hoặc lịnh cha đã qui-liễu.