Đoàn-Thị-Điểm Kinh Tụng Huynh-Đệ Mãn Phần

(Giọng Nam-Ai)

Niềm thủ-túc đã đành vĩnh-biệt, Càng nhớ nhau càng tiếc tình nồng. Thân nhau từ buổi lọt lòng, Chén cơm miếng cá cũng đồng chia nhau. Câu chọc ruột còn đau-đớn bấy, Huống âm-dương hết thấy mặt nhau, Rẽ phân cốt nhục đồng-bào, Cảnh thiên cõi tục lẽ nào không thương. Thương những thuở huyên đường ôm-ấp, Thương những khi co đắp chung mền. Thương hồi thơ bé tuổi tên, Thương cơn khôn lớn giữ bền nghĩa nhau. Rủi Thiên số Nam-Tào đã định, Giải căn sinh xa lánh trần ai. Khá tua theo bóng CAO-ĐÀI, Nương mây thoát tục ra ngoài Càn-Khôn. Khối tình ái hương hồn dầu nhớ, Tránh oan-gia giải nợ trầm-luân. Trọng câu thần tỉnh ân cần cung Tiên. Gởi Tổ-Phụ ...[2]... hiền cung-phụng, Gởi sắp em còn sống nơi đời. Rót chung ly biệt lưng vơi,

[1] Song thân, hoặc phụ thân hay là mẫu thân đã qui vị. [2] Anh hay chị mãn phần. Mảnh lòng tha-thiết đưa người bạn xưa.