Q.I · Bài 41–43 · Mậu Thìn
Năm Mậu Thìn (1928): Đức Chí Tôn dạy Phép T uyệt Thực trị bệnh cho Đức Cao Thượng Phẩm
Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm Năm Mậu Thìn (1928) Thầy Các con, Hiếu! Con ra kêu Nhiều. Cư! Con có hiểu chưa con, Cư con giải bày Thánh ngôn trước phải nếu con không rét thì có yếu như vậy đâu. Ừ, con rán nhịn cơm chừng ba bốn bữa nữa đặng Thầy dùng huyền diệu pháp mà trị bịnh cho con thiệt mạnh, lần nầy từ đây mới dứt bịnh (1) miễn đừng ăn món chi nó phạt tỳ thôi. Thầy dạy nói phép tuyệt thực.
Cơ khí của châu thân, nhờ tỳ bổ vật chất thực, còn phổi bổ huyền vi thực, hễ tỳ hưởng nhiều vật chất thực thì còn ít phần cho phổi hưởng huyền vi vật thực, thì phần tinh ba của vật chất mà châu thân hưởng đặng gìn giữ sự sống đều định có phân tách. Ít cũng không đặng, trong hình vật chất thực có tinh ba đặng bao nhiêu, còn lại bao nhiêu huyền vi vật thực cho đủ số đặng hưởng của châu thân con người có chất Thánh gìn giữ thường ngày bền vững đặng.
Thầy trước khi ngưng phận sự, thì Thầy dạy phổi phải thọ vật thực hình chất. Thầy lại ngưng không cho nó hao mòn nữa, nên ngày nào tuyệt thực thì ngũ tạng lục phủ giữ nguyên mỡ thịt nó. Hễ buổi tuyệt thực mà xác thân ốm phải chịu ốm, thì như mập cũng tự nhiên mập; ấy là đổi cơ thể hình chất tức là phàm chất ra Thánh chất. (1) Đức Cao Thượng Phẩm đau bao tử, Thầy dùng huyền diệu trị bịnh.
Thầy Các con, Thơ, con dìu dắt em Cư của con xuống nhà con đặng dưỡng bịnh, tìm chánh y phục dược cho nó, chẳng đặng rước danh y khác sắc da với các con nghe. Bịnh nó là tâm bịnh, nhờ các con lai vãng, khuyên lơn, nhiều hơn là nhờ phương chước, nhọc cũng rán làm trọn theo nhơn tình cho được trọn niềm Đạo Hữu với nhau. Thầy phú thác việc ấy cho con phải gắng dạ, Hiệp Thiên Đài các con phải trải qua một lối buồn nữa, nhưng gắng tưởng Thầy và thương yêu nhau thì qua khỏi lối khó khăn đặng, nên nhớ nghe.
Trung! Trang! Hồn Đạo chưa qui tựu, xác Đạo còn phân vân khá lấy đức tánh mà điều đình việc Đạo trong lúc nầy. Ngưng sự phổ độ lại mà chờ cho lễ nhạc bàn tính sắp đặt cho yên. Thầy cũng phải khổ tâm mà chịu. Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm Thầy Các con, Cười... Cư! Con có sợ không con, cười.... Phải con có bệnh vậy đặng trừ bớt thử của chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đương lo lập vị cho mỗi đứa.
Than ôi! Trong phần đông của các con nếu đặng mảy mún hồng phước như con vậy thì Thầy chưa phải thương tâm đổ lụy, chúng nó có hiểu thấu đâu. Nhiều đứa đã bị Thái Bạch dĩ sổ bôi tên nơi chốn Thiên Thơ mà Thầy không phương chi giải cứu cho đặng; phải chi Thầy không sợ mất phép công bình thưởng phạt thiêng liêng dầu cho chúng nó phải chết đi nữa Thầy cũng mừng thầm, song chẳng đặng vậy, con coi cái bịnh con đó, nó ra giá quí báu cho con dường nào.
Thầy thấy con bịnh phổi và bao tử, nên cho huyền diệu pháp cho con khỏi ăn đôi lúc cho thiệt mạnh. Hai cơ khí ấy vốn là hình chất nên khó lấy huyền diệu mà trị nó theo lẽ thường. Thầy buộc ngưng phận sự nó đặng tiếp dưỡng hườn nguyên con hiểu. Đọc lại con Hiếu. Cư, Tắc! Hai con muốn Thầy giải phép tiếp dưỡng huyền diệu ấy thế nào chăng? Cười... giải nghĩa biết chăng? Không ăn mà sống... hỏi?
Con ngu lắm há, nghe. Trong không khí tuy phàm nhãn không thấy đặng, mà không khí ấy chứa đầy vật chất tiếp dưỡng “Matières Nutritives” của xác trần, vì nhờ nó biến hóa chúng sanh đặng. Thầy nói chúng sanh là nói toàn cả vật loại hữu sanh, nghĩa là vật chất hữu sanh, thảo mộc hữu sanh, vật loại hữu sanh, thú cầm hữu sanh, nhơn kiếp hữu sanh, hiểu à. Vật chất phải tiêu, mà khí phách vẫn còn, tỷ như đá núi có thể xay tiêu ra bột làm ciment mà khí phách đá cũng còn giữ tánh cứng của nó; trộn nước cho đóng khối lại thì nó trở lại hườn đá như thường mà cái mùi đá cũng giữ mùi đá.
Thảo mộc dầu phải chặt rả ra thì khí phách cũng vậy. Con tưởng xác chôn rồi trong xác ấy cho hườn nguyên khí phách mà hiệp lại cùng không khí chăng? Đọc con Hiếu. Không khí “ Air respiratoire” chứa đầy khí phách tiếp dưỡng mà nuôi nấng lại chúng sanh, nếu các con thấy đặng thì chẳng khác nào ly nước lạnh mà đổ đường vào trong đó có màu lợn cợn. Sự nuôi nấng chúng sanh thì chẳng chi hơn là nước đường, tuy vân không thấy đường mà uống rõ ràng có ra mùi ngọt.
Đọc con Hiếu. Cái khí con hớp hằng ngày ấy thì như bữa cơm con ăn đó vậy, Thầy chỉ có sửa cơ khí phàm các con, nhứt là bao tử cho nó có huyền diệu pháp mà tiếp cho đặng cái khí phách mà làm vật thực nuôi nấng lấy mình; vì vậy nhiều đứa phàm xác vẫn còn mà đắc Đạo tại thế, tuyệt cốc xác thân chẳng hại chút nào. Đọc con Hiếu. Coi rồi kiếm hiểu, nói lại cho Thầy nghe rồi Thầy mới dạy nữa.
Chú Giải: Đức Cao Thượng Phẩm bị bịnh, Thầy dùng huyền diệu pháp, Đức Cao Thượng Phẩm không ăn cơm mà no cũng như ăn cơm vậy, nhờ hớp không khí sớm mai lúc mặt trời vừa mọc (lên lối còn thấp).
Ngày 04-05-1928 (âl. 15-03-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy “Thầy phán lịnh cho Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài phải hiệp nghe à.”
Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm Rằm tháng 3 năm Mậu Thìn (4-5-1928) Thầy Các con, Cười.... Thầy tưởng khi các con còn cứng lòng hơn nữa chớ... Cười.... Các con chỉ biết rằng có xác thịt trần của các con đó là hữu hình, biết có mình các con mà thôi, chớ còn Lão già nầy thì chẳng cần chi kể đến há? Nầy, Thầy nói cho các con biết rằng: Chẳng giờ phút nào mà mắt Thầy không chăm nom gìn giữ các con, Thầy đợi xem cho rõ coi cách các con lập vị mình dường nào.
Thầy lại nghĩ mà cười thầm hoài. Mỗi phen Thầy thử thách các con thì các con rối rắm, Thầy chẳng biết tới chừng nào các con mới đoạt đặng Thánh đức của Thầy dành để cho các con. Trước mặt chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, Thầy lấy làm hổ thẹn, oan gia là oan gia lắm hử! Từ ngày các con nghịch lẫn nhau thì chư Thần, Thánh, Tiên, Phật chẳng còn ở cùng các con nữa, các con có biết à? Trung!
Ngày mai nầy chạy tờ cho cả mấy em con biết rằng: Thầy phán lịnh cho Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài phải hiệp nghe à. Tắc! Con phải ký tên tờ Châu Tri với anh con nghe à. Cư! Con phải sửa soạn mình hầu chịu một phen khảo hạch nữa, rán lấy gương ấy mà răn nghe. Hai con Trung, Cư phải hiệp ý đặng lo Đạo, Thầy dặn một phen nữa, chi chi các con cũng nhớ khi các con ở nơi lòng Thầy.
Hậu! Cho cả Chức Sắc Hiệp Thiên Đài hay mạng lịnh Thầy. Thầy Thăng.
Ngày 23-05-1928 (âl. 06-04-Mậu Thìn): Thường Cư Nam Hải Quan Âm Như Lai dạy “
đừng lòng tư vị...”. Phò loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm Ngày 06 tháng 04 năm Mậu Thìn (dl. 23-05-1928) Thường CƯ Nam hải Quan Âm Như Lai Thiếp chào chư Đạo Hữu và Đạo Muội Hương Hiếu. Chí Tôn không đến là có ý cho chư Đạo Hữu điều đình thử coi có làm kham phận sự cùng chăng? Trước khác, nay thì khác, đã mang Thiên mạng nơi mình phải so quyền liệu sức mà hành chánh, cả chúng sanh đương lao nhao lố nhố trông cậy nơi chư Hiền Hữu, phải làm sao cho xứng phận thì làm.
Thiếp xin khuyên một điều là khi minh thệ Chức Sắc đừng lòng tư vị; những vị chẳng có minh thệ khá tỷ như Chức Sắc Hàm mà thôi, chẳng nên giao Pháp Chánh của Đạo ấy là cơ thể để trừ tuyệt sự rối loạn của Đạo. Thiếp xin nên nghe lời Thiếp. Bảo Đạo Chơn Quân! Thiếp tưởng Bí Pháp của Cựu Luật vẫn yêm ẩn lắm điều khó minh đoán cho đặng, song sự chơn thật quả có hẳn trong ấy. Vậy cũng nên trích lục đặng phổ thông cho người đặng phòng ngày sau minh lý ra đặng dễ dàng, Thiếp tưởng là điều rất hữu ích đó vậy.
Thiếp thương Đạo tâm của chư Hiền Hữu rất nên mỹ miều đẹp đẽ, buổi thử thất nầy mới đến đây ngày nay đó. Thiếp xin kiếu.