Thi Văn Dạy Đạo — Phần 2
1
Đã từng muôn kiếp có tên Ta, Ta bởi Đạo Trời mở cửa ra. Ra để rước người lành đến ở, Ở chung một cõi lại chung nhà.
2
Cương tỏa đương thời đã giải vây, Đừng mơ căn nghiệt một đời nầy. Hữu duyên độ thấu nguồn Chơn Đạo, Tu niệm khuyên bền chí chớ lay.
3
Một ngày thỏn mỏn một ngày qua, Tiên Phật nơi mình phải ở xa? Luyện đặng tinh thông muôn tuổi thọ, Cửa Tiên xuất nhập cũng như nhà.
4
Một Trời, một Đất, một nhà riêng, Dạy dỗ nhơn sanh đặng dạ hiền. Cầm mối Thiên cơ lo cứu chúng, Đạo người vẹn vẻ mới thành Tiên.
5
Mơ màng chưa khỏi lụy phồn hoa, Chưa biết nên thân tính sắm nhà. Cải hạnh đố ngươi về tập thử, Tháng sau sẽ đến trước trình Ta.
6
Trình Ta, Ta phải đỡ nâng chơn, Khuyên một điều con khá giảm hờn. Hễ ghét người thì Trời ghét lại, Ghét người Trời ghét lẽ nào hơn.
7
Nào hơn vui thú đức tài lo, Sẵn gối sẵn chăn cứ xuống đò. Ngoài nữa còn Cha, còn chú bác, Làm gương cho đáng mới nên trò.
8
Nên trò đạo đức dễ gì đâu, Vui chẳng vui sầu chẳng dám sầu. Cái khổ của đời mình ước vọng, Cái chê của chúng lại nài cầu.
9
Ký thành một cuốn gọi Thiên thơ, Khai Đạo muôn năm trước định giờ. May bước phải gìn cho mạnh trí, Nắm đuôi phướn phụng đến dương bờ.
10
Thơm tho chi cũng vốn mùi đời, Chưa kẻ dùng nên của để chơi. Mua bán chọn lừa như buổi chợ, Về nhà chưa tối đã qua đời.
11
Đinh ninh Thầy dặn trẻ đôi lời, Mình biết đạo mình giữ đó thôi. Mặc kẻ thường tình ngu biếm nhẻ, Phải coi nên chỗ để nên lời.
12
Ngừa thuyền Thầy đợi kẻ sang chơn, Khổ hạnh khuyên con chớ dạ hờn. Sắm nghiệp trần gian còn phải khó, Lựa là nghi trưởng tại Bồng Sơn.
13
Hay cho kẻ sĩ biết tu hành, Hành ấy thì thân chẳng mến danh. Danh vốn là bùa mê muội thế, Thế không đạo đức thế không thành.
14
Mưa nắng thương thân chịu lắm lần, Đành đem đức gởi tại Chiêu Tân. Thanh cao là biết ngon dưa muối, Hơn ngự lầu Yên ngó đảnh Tần.
15
Bát Nhã xin con trở mái chèo, Thìn lòng thương lấy chúng sanh eo. Trăm năm chưa hẳn nên hiền đức, Tấn nẻo chông gai khá lựa dèo.
16
Lựa dèo, lựa thế độ nhơn sanh, Khó dễ Thầy cho hiểu ngọn ngành. Ám muội thì nhiều mưu trí ít, Đường Tiên chẳng bước, đọa thì đành.
17
Vong xu trọn cả một Càn Khôn, Hết kiếp thịt xương, tới kiếp hồn. Ngảnh lại hỏi người là chắc đó, Trăm năm là tuổi chết rồi chôn.
18
Ra vòng thế tục ít người toan, Vì chẳng ưa mua một chữ nhàn. Rồng rắn cùng đời rồng hóa rắn, Vinh huê ngó lại giấc mơ màng.
19
Sánh vai Sào Phủ ẩn danh xưa, Vì nẻo lợi danh cũng đã thừa. Mau bước lui lần qua cõi tục, Cười, than, vui, khóc, thấy hay chưa?
20
Nghe nghe thì lắm tiếng hiền lương, Đạo đức con tua giữ một đường. Biển đổi, non dời đời phải tuyệt, Đức cao bền vững khó cân lường.