Thi Văn Dạy Đạo — Phần 3
21
Bày đờn ai khéo sắm đờn đây, Để quỉ để ma ở cả bầy. Lẩn bẩn cứ theo toan cám dỗ, Làm cho nên nỗi Đạo xa Thầy.
22
Sắc Trời đã đến tận nơi tay, Cực nhọc khuyên con chớ dạ nài. Lập Đạo dầu nên ngàn thuở để, Nêu danh hậu thế tiếng bền dai.
23
Từng lo tu luyện bấy lâu nay, Chuộng đạo từ đây đã gặp Thầy. Một chức giáo dân tua lãnh lịnh, Làm cho đời tệ hóa ra hay.
24
Đức cao thì mới đáng nên người, Đức thắng tài kia đã mấy mươi. Có đức có tài giềng đạo trọng, Không tài không đức hóa không thời.
25
Nhơn là đầu hết các hành tàng, Cũng bởi vì nhơn, dân hóa quan. Dân trí có nhơn nhà nước trị, Nước nhà nhơn thiệt một cơ quan.
26
Trời hằng thương mến lũ nhơn sanh, Giận nỗi cưu cưu ở bạc tình. Ép trí sợ trôi, trôi khó níu, Thương thì để dạ, dụng oai linh.
27
Bay đến Hồ Dương phụng gáy chiều, Thần Tiên giáng thế biết bao nhiêu. Trở chơn ít kẻ lo đi ngược, Bước đọa xem qua dấu dập dìu.
28
Dập dìu lắm kẻ ngó Thiên đường, Buổi thế không lo níu nhánh dương. Dương thạnh thì hay đời mạt kiếp, Nêu thân ở giữa cuộc tang thương.
29
Tang thương đã biến cuộc hầu gần, Bắc Hải rồi sau lại hóa sân. Thanh thế con người toan cải ác, Tùng theo nhơn cách đặng phong thần.
30
Phong thần đừng tưởng chuyện mờ hồ, Giữa biển ai từng gặp Lão Tô? Mượn thế đặng toan phương giác thế, Cũng như nương viết của chàng Hồ.
31
Chia đôi lỡ ở, lỡ khi về, Cách trở một mình biết mấy quê! Thạnh bỏ, suy đương lao khổ phận, Cũng như Bạch Khỉ đến hôn mê.
32
Hôn mê chẳng quản một thân hiền, Tâm niệm tự nhiên đặng thấy Tiên. Thử để hỏi tâm, tâm sẽ dạy, Rằng trong thế giới Lão cao quyền.
33
Cao quyền khó kiếm đặng cao ngôi, Đạo đức gầy nên đã phải hồi. Mượn của trần gian lưu chất lại, Thiên niên còn mặc đứng gầy Trời.
34
Ngu vì đạo đức ấy ngu hiền, Thành dạ thì toan đến cảnh Tiên. Nước mắt chưa lau cơn kiếp trái, Có công phổ độ giải tiền khiên.
35
Tiền khiên đã mãn nghiệp căn xưa, Phải biết ăn năn chiếm thượng thừa. Một kiếp muối dưa xong kiếp nợ, Cuộc đời oan nghiệt thấy rồi chưa?
36
Chưa rồi nửa kiếp lắm lo lường, Thấy kẻ lòng thành Lão cũng thương. Nếu muốn an vui theo lẽ đạo, Từ từ đừng vọng vị cao lương.
37
Cao lương mỹ vị hại thân phàm, Hỏi thử thế đời mấy món tham? Cao chức vợ nhiều ăn lớn đũa, Thầm lo lự tứ với ưu tâm.
38
Tâm ưu Bàng Cử trắng đầu non, Mua lấy chức quan đức phải mòn. Chi bẳng một bầu đầy nhựt nguyệt, Thông minh miệng thế mặc dò đon.
39
Dò đon cho rõ nẻo Thiên thai, Cái tiếng tài khen chẳng phải tài. Mình Thánh, mình Hiền, mình biết lấy, Tặng phong quá tiếng chớ nhờ ai.
40
Người đâu biết đặng tấc lòng mình, Họa hỏi đến Trời mới biết linh. Thiệt thiệt hư hư vì mắt thịt, Thôi thì đợi chết biết tiền trình.