Thi Văn Dạy Đạo — Phần 6

81

Sách truyện xưa ghi đã lắm điều. Như chuông tỉnh thế gõ nên kêu. Đường tu ví bẳng không lo trước, Đền điện Lương Vương phải cháy tiêu.

82

Cho hay Trời Phật chí công bình, Trước mắt ngờ ngờ thấy phép linh. Huyền diệu mũi kim qua chẳng lọt, Đừng đừng xảo mị gọi tài tình.

83

Ngọc lành đáng giá biết bao lăm, Để mẻ thì ai chẳng tiếc thầm. Đạo đức mãn đời đừng trở dữ, Làm cho mất nghiệp mấy muôn năm.

84

Khanh tể chưa hay bẳng hiếu thân, Nhơn luân trọn đạo đáng nên Thần. Ví xưa biết chút đường tu niệm, Thì chắc nay đà ngự các lân.

85

Khuya sớm tương dưa hết dục lòng, Lòng dầu toan kế, kế sao xong. Xong bề nhơn đạo tua gìn trước, Trước cửa không rồi mối đạo thông.

86

Mão đội không bằng lọng mát đầu, Làm sao cho đặng lọng cao cao? Che năm họ mát lòng thêm mát, Muốn đặng mát thì học sách nào?

87

Thiệt vàng gặp lửa tuổi càng cao, Dầu gọi mình khờ cũng chẳng nao. Theo Đạo Cao Đài ơn cứu độ, Muôn năm hưởng phước trở về sau.

88

Nhiễu điều ví đặng phủ gương trong, Thì mới làm cho cái nghĩa đồng. Dồn dập mối sầu, thân thảm thiết, Thầy khuyên hành đạo sẽ vui lòng.

89

Đắc thất đều do tại máy Trời, Làm sao qua đặng chốn non khơi. Tuy không cao mấy mà khôn với, Biết rõ cơ quan ắt biết đời.

90

Thiện ác đáo đầu đã biết chưa? Hiểu rồi cái ác cũng nên chừa. Theo làm âm chất may bồi đắp, Thì sẽ trở về chỗ vị xưa.

91

Sách dầu muôn cuốn dạy câu lành, Nào kẻ học cao thế gọi lanh. Đổi thử máy trời coi có được, Thì Ta đổi tội dữ ra lành.

92

Sai lầm một thuở biết ăn năn, Năn nỉ lòng kia tự xét rằng. Rằng ở đời thì nhơn đạo trọn, Trọn rồi Thiên đạo mới hoàn toàn.

93

Gồng gánh hai vai nặng nợ trần, Có thân âu hẳn khổ cho thân. Chưa no buổi sớm, lo nồi tối, Cái kiếp oan kia khá dứt lần.

94

Lánh đường trần tục đến non Tiên, Lấy nước nhành dương tưới lửa phiền. Đã chẳng phải duyên không phải nợ, Can chi con buộc tấm tình riêng.

95

Bên mình sầu vướng khá âu lo, Bước nhọc đường gay gắng chí dò. Biển khổ chơi vơi lằn sóng dập, Mau chơn kẻo trễ bước con đò.

96

Lòng Trời đâu có phụ riêng ai? Ai đạo đức hơn trổi một vài. Vài quả thì công trình phải nặng, Nặng mà sau đặng đứng trên vai.

97

Trên vai gánh nặng cả Càn khôn, Khôn khéo rủ nhau xuống cả phồn. Phồn tục theo hoài quên trở gót, Gót son biết đặng mất hay còn.

98

Phụng gáy non Nam, Đạo trổ mòi, Trổ mòi nhân vật bốn phương Trời. Trời Âu, biển Á chờ thay sắc, Sắc trắng mây lành phủ khắp nơi.

99

Tính chi những việc tới đâu đâu, Đâu cũng Trời cao ở khỏi đầu. Đầu nhà xem rõ cơ Trời Đất, Trời Đất không sai một mảy hào.

100

Từ thử nước Nam chẳng Đạo nhà, Nay Ta gầy dựng lập nên ra. Ví bằng ai hỏi sao bao nả, Rằng trẻ noi sau biến hóa già.