Thi Văn Dạy Đạo — Phần 5

61

Mày râu đã đủ phận cùng người, Biết đạo thì con chớ dể ngươi. Ăn mượn ở thừa đời gắt gổ, Thì toan lo tránh chớ đua bơi.

62

Suy thời dầu quí cũng ra hèn, Nghiệp cả khuyên con lửa nhúm nhen. Đòi lúc phân vân đời vẫn thế, Màng chi miệng độc để chê khen.

63

Nên hư cuộc thế gẫm thường tình, Đừng mỗi muôn điều đổ chí linh. Lành dữ nơi mình chiêu phước họa, Thành tâm ắt thấy hết thần minh.

64

Bề trong ngay thẳng tỏ bề ngoài, Miệng chánh thì đời vốn trái tai. Lừa lọc cho cùng rồi nhứt định, Đừng quen tính một chẳng dè hai.

65

Phòng cơn biển nọ hóa cồn dâu, Chưa hết quan viên há hết chầu. Cái bả vinh huê đời rối rắm, Nguồn đào thong thả đã là đâu?

66

Tham chi sự thế lắm đua tranh, Cái miếng đỉnh chung xúm giựt giành. Bỏ hết trong cơn mê một giấc, Trăm năm ngắn ngủi nhớ làm lành.

67

Làm lành cho trọn Phật Trời thương, Hai chữ hơn thua chớ liệu lường. Mừng thiệt là khi nương cảnh tịnh, Khen chê giận ghét lẽ đời thường.

68

Lời vàng nhắn hỏi khách trần gian, Một nẻo đường Tiên đáng mấy ngàn? Bụi đất của trần là của tục, Chưa ai đem đổi cảnh an nhàn.

69

Tâm thành có thuở nghiệp nhà nên, Đạo đức khuyên con cứ giữ bền. Hễ đặng bữa cày, buông bữa giỗ, Phân thân đâu đặng hưởng hai bên.

70

Đài vân Quan Võ để phong Thần, Còn của Thầy đây để nhắc cân. Muôn đức ngàn lành không sót một, Bao nhiêu công quả bấy nhiêu phần.

71

Thiên thai nào phải tại trần nầy, Chẳng phải giữa trời, chẳng phải mây. Đưa phép sanh tồn khuyên trẻ ngó, Theo chơn giỏi bước níu sau Thầy.

72

Khờ ngây đã quá hội xuân rồi, Rồi mới biết đời có bấy thôi. Thôi chẳng tranh chi mồi phú quí, Quí là đạo đức đó ai ôi!

73

Ai ôi! Tự nghĩ biết lo xa, Xa bốn phương trời cũng kiếm ra. Ra mối manh thì tua liệu lấy, Lấy nền Đạo chánh dẫn truyền ra.

74

Sanh đời nắng lửa với mưa dầu, Tội là đâu, phước lại là đâu. Chiu chít như chim cơn khuất bóng, Mới vui rồi tới chịu đeo sầu.

75

Cung trương chim đỡ thế nào đang, Mất phước ôn nhu ấy mất nhàn. Quyền biến dầu dùng khi buổi ngặt, Dằn lòng nhớ tránh kế mưu gian.

76

Sum vầy các sắc, các con nhà, Dầu phải sang hèn cũng một Cha. Nương dựa con tua vầy hiệp bạn, Đường đời cũng thế chẳng bao xa.

77

Khánh chuông tiếng khởi giục nhơn sanh, Bỏ ác mà đi đến nẻo lành. Kiếp trước phải ngừa là kiếp phạt, Hễ là có thưởng phạt theo mình.

78

Xanh xanh nào có phụ người hiền, Đã thấy trọn quyền đấng Chí Thiên. Lo lập nghĩa nhân đồng loại giúp, Đừng ham quyền thế một mình riêng.

79

Chim khôn biết kiếm đậu cây lành, Người thiện phải ngừa đức háo sanh. Tôn trọng người như Trời với Phật, Thương yêu cả hết chúng sanh thành.

80

Lợi danh đã đọa biết bao người, Nhiều kẻ nay còn ý dể ngươi. Hễ muốn lợi danh mang thất đức, Thờ chung danh lợi hết gần Trời.