Kinh Thiên-Đạo
Mau thì mình chịu lâu truyền cháu con. Lo danh vọng hao mòn thân-thể, Ham làm giàu của để bằng non. Một mai nhắm mắt đâu còn. Đem vàng chuộc mạng đổi lòn đặng chăng. Trên đầu có bủa giăng Thần Thánh, Xét xem người tánh hạnh dữ hiền. Làm lành đặng hưởng phước duyên, Trong lòng nham hiểm lộc quyền giảm thâu. Đừng tính kế độc sâu trong dạ, Mà gổ-ganh oán chạ thù vơ. Trái oan nào khác mối tơ, Rối rồi không gỡ bao giờ cho ra. Thấy hình khổ dạ ta đâu nỡ, Khuyên làm lành trừ đỡ tội căn. Quấy rồi phải biết ăn-năn, Ở cho nhân hậu chế răn lòng tà. Hãy có dạ kỉnh già thương khó, Chớ đem lòng lấp ngõ tài hiền. Xót thương đến kẻ tật nguyền, Đỡ nâng yếu thế binh quyền mồ côi. Làm con phải trau-giồi hiếu-đạo, Trước là lo trả thảo mẹ cha. Lòng thành thương tưởng ông bà, Nước nguồn cây cội mới là tu mi. Giá trong sạch nữ-nhi trượng tiết, Giữ cho tròn trinh-liệt mới mầu. Ở sao đáng phận đạo dâu, Thờ chồng tiết hạnh mới hầu gái ngoan. Đừng có cậy giàu sang chẳng nể, Không kiên chồng khi dể công-cô. Ấy là những gái hung-đồ, Xúi chồng tranh-cạnh hồ-đồ sân-si. Tánh ngoan-ngạnh không vì cô bác, Thói lăng-loàn bạn tác khinh-khi. Ngày sau đọa chốn Âm-Ty, Gông kềm khảo kẹp ích gì rên la. Người tai mắt đạo nhà khá giữ, Nghĩa anh em cư xử thuận hòa. Vẹn tròn đạo cả giềng ba, Kính anh mến chị thì là phận em. Trên thương dưới xét xem kẻ nhỏ, Lúc lâm nàn chớ bỏ tránh xa. Cũng là một gốc sanh ra, Gồm bao nâng đỡ ruột-rà thương nhau. Người trung-trực lo âu nợ nước, Hưởng lộc vua tìm chước an bang. Chớ làm con giặc tôi loàn, Thuế sưu đóng đủ đừng toan kế tà. Phận làm tớ thật-thà trung-tín, Với chủ nhà trọn kính trọn ngay. Áo cơm no ấm hằng ngày, Của người châu cấp ơn dày nghĩa sâu. Đừng gặp việc câu-mâu biếng nhác, Mà quên lời phú-thác dặn dò. Trước người giả bộ siêng lo, Sau lưng gian-trá so-đo tấc lòng, Phải chừa thói loài ong tay áo, Bớt học đòi khỉ dạo dòm nhà, Gìn lòng ngay thẳng thật-thà, Nói năng minh chánh lời ra phải nhìn.
Chớ quyệt ngữ mà khinh kẻ dại