Kinh Thiên-Đạo
Đừng gian mưu hãm-hại người hiền. Anh em bằng-hữu kết nguyền, Một lòng tin cậy phải kiêng phải vì. Chẳng thấy khó mà khi mà thị, Gặp người giàu mà vị mà nâng. Dầu khi gặp lúc gian-truân, Cũng đồng giúp ích chớ đừng mặt ngơ. Làm người phải kỉnh thờ Thần, Thánh, Giữ lời nguyền tâm-tánh tưởng tin. Hễ là niệm Phật tụng kinh, Rèn lòng sửa nết khá in như nguyền. Chừa thói xấu đảo-điên trong dạ, Muôn việc chi chẳng khá sai lời. Dối người nào khác dối Trời, Trời đâu dám dối ra đời ngỗ-ngang. Chớ lầm tưởng trong hang vắng tiếng, Mà dể-duôi sanh biến lăng-loàn. Con người có trí khôn-ngoan, Tánh linh hơn vật biết đàng lễ nghi. Phải cho biết kỉnh vì trên trước, Đừng buông lời lấn lướt hồ-đồ. Thuận cùng chú bác cậu cô, Bà con chòm xóm ra vô khiêm-nhường. Thấy già yếu hẹp đường nhượng tránh, Đừng chỗ đông buông tánh quá vui. Cợt người ra dạ dể-duôi, Sanh điều xích-mích đâu nguôi dạ hờn. Khi tế tự chớ lờn chớ dể, Việc quan, hôn, thủ lễ nghiêm-trang. Gìn lòng chẳng khá lăng-loàn, Lễ-nghi vẹn giữ vững-vàng chớ quên. Giàu sang ấy Ơn Trên giúp sức, Phước ấm no túc thực túc y. Thấy người gặp lúc tai nguy, Ra tay tế độ ấy thì lòng nhơn. Thương đồng loại cũng hơn thí bạc, Thấy trên đường miểng bát, miểng chai. Hoặc là đinh nhọn, chông gai, Mau tay lượm lấy đoái hoài kẻ sau. Ấy làm phước khỏi hao khỏi tốn, Chẳng có đâu mòn vốn thâm tiền. Bắc cầu đắp sửa đường liền, Kẻ qua người lại bước yên gọn-gàng. Thi ân hậu bạc ngàn khó sánh, Rán tập thành sửa tánh từ hòa. Việc lành chẳng khá bỏ qua, Tuy rằng nhỏ-nhít cũng là công phu. Năng làm phải, nhựt nhu ngoạt nhiễm, Lâu ngày dồn tính đếm có dư. Phước nhiều tội quá tiêu trừ, Phép Trời thưởng phạt không tư chẳng vì. Thấy lỗi mọn chớ nghi chẳng hại, Thường dạn làm tội lại hằng-hà. Vì chưng tựu thiểu thành đa, Họa tai báo ứng chẳng qua mảy hào. Giữa bụi thế giữ sao khỏi vấy, Biết ăn năn xét lấy sửa lòng. Làm người nhơn-nghĩa xử xong, Rủi cho gặp lúc long-đong chẳng sờn. Hễ biết nghĩa thọ ơn chẳng bội, Giúp cho người chớ vội khoe ra. Việc chi cũng có chánh tà,