Kinh Thiên-Đạo

Kêu tên Thần, Thánh chẳng chừa chẳng kiêng. Bàn chông nhọn liền liền đánh khảo, Tra tội nhơn, gian giảo ngược-ngang. Thừa năm hạn đói mưu toan bức nghèo. Thành Uổng-Tử cheo-leo gớm ghiếc, Cầm hồn oan rên siết khóc than. Dương-gian ngỗ-nghịch lăng-loàn, Liều mình tự-vận không màng thảo ngay. Xuống Địa-Ngục đọa-đày hành mãi, Đúng số rồi còn phải luân-hồi. Hóa-công xem xét đền bồi, Lành siêu dữ đọa thêm nhồi tội căn. Cầu Nại-Hà bắc giăng sông lớn, Tội nhơn qua óc rởn dùn mình. Hụt chơn ván lại gập-ghình, Nhào đầu xuống đó cua kình rỉa thây. Nhiều thứ rắn mặt mày dữ-tợn, Ngóng cổ trông mắt trợn dòm người. Gắp thây nuốt sống ăn tươi, Vì bày thưa kiện móc bươi xúi lời. Trong núi lửa bay hơi tanh khét, Linh-hồn người đầy nghẹt trong ngoài! Phạt răn quến gái, dụ trai, Bày ra thuốc độc, phá thai tuyệt loài. Người ở thế mấy ai khỏi lỗi, Biết lạc-lầm sám-hối tội căn. Tu tâm sửa tánh ăn-năn, Ba giềng nắm chặt, năm hằng chớ lơi. Ngặt có kẻ tưởng Trời tin Phật, Mà trong lòng chẳng thật kính thành. Lâm nguy miệng vái làm lành, Tai qua rồi lại dạ đành phụ vong. Chớ thái-quá đừng lòng bất cập, Phép tu hành luyện tập nhiều ngày. Làm lành, xem phải, nói ngay, Giữ ba điều ấy thiệt rày phước duyên. Lời kệ sám di truyền khuyến thiện, Câu văn từ luận biện thật-thà. Chẳng dùng những tiếng sâu xa, E không hiểu thấu diễn ra ích gì? Chớ buông tiếng thị phi khinh dể, Rán làm lành phước để cháu con. Làm người nhơn nghĩa giữ tròn, Muôn năm bóng khuất, tiếng còn bay xa.

Muôn năm bóng khuất, tiếng còn bay xa.