Kinh Thiên-Đạo
Chuốt trau lời giả dối ngọt ngon. Dỗ-dành, rù quến gái non, Làm hư hoại tiết cháu con nhà người. Lòng lang độc vui cười hớn-hở, Chốn Diêm-Đình phạt quở trừng răn. Gông kềm khảo kẹp lăng-xăng, Hành cho đáng kiếp tội căn đã làm. Ngục đao kiếm cầm giam phạm ác, Tánh gian-dâm hành phạt gớm ghê. Giáo gươm bén nhọn tư bề, Chém đâm máu chảy tràn-trề ngục môn. Hành đến chết huờn hồn sống lại, Cho đầu thai ở tại thanh-lâu. Ngày đêm đưa rước chực-chầu, Công-bình Thiên-Đạo phép mầu chí linh. Móc nhọn vắt treo mình nhỏng-nhảnh, Cối đạp đồng rất mạnh giã dần. Ấy là phạt kẻ lường cân, Đo gian, đong thiếu, Thánh Thần chẳng kiêng. Bầy chó dữ mang xiềng chạy đại, Thấy tội nhơn xúm lại phân thây. Hình nầy phạt kẻ dại ngây, Khinh khi Tam-giáo đọa-đày thế ni. Ao nước nóng sôi thì sục sục, Dầm cho người rã-rục thịt xương. Cũng vì lòng dạ vô lương, Đệ huynh bất mục chẳng thương đồng-bào. Nhiều gộp núi như đao chơm-chởm, Thấy dùn mình táng đỡm rất ghê, Thây người máu chảy dầm-dề, Tiếng la than khóc tư bề rùm tai. Phạt những kẻ sửa ngay ra vạy, Hành rồi giam lại Âm-Cung, Ngày đêm đánh khảo trăng cùm xiềng gông. Hình Bào-Lạc cột đồng vòi-vọi, Đốt lửa hồng ánh giọi chói lòa. Trói người vào đó xát chà, Vì chưng hung-bạo đốt nhà bắn săn. Có cọp dữ nhăn răng đưa vấu, Gặp tội-nhơn quào-quấu xé thây. Ấy vì lòng dạ chẳng ngay, Giết người lấy của bị nay hình nầy. Ao rộng lớn chứa đầy huyết phẩn, Xô người vào, lội lặn nhờm thay! Tanh hôi mình mẩy vấy đầy, Trồi lên hụp xuống gậy cây đánh đầu. Để hành kẻ chứa sâu, lường của, Trù ếm người, chửi rủa Tổ Tông. Đồ dơ giặt đổ rạch sông, Đương khi uế trược thẳng xông chỗ thờ. Vào bếp núc chỗ nhơ không kể, Phơi áo quần chẳng nể Tam Quang. Buông lời tục tĩu dâm loàn, Lâu mau, nặng nhẹ, chịu mang tội nầy. Ao rộng sâu chứa đầy giòi tửa, Hơi tanh hôi thường bữa lẫy-lừng. Gạo cơm hủy hoại quen chừng, Phạt ăn dơ-dáy mới ưng tội hình. Cột trói ngược quá kinh rất lạ, Quỉ Dạ-xoa đánh vả kẹp cưa. Vì chưng chửi gió mắng mưa,
Vì chưng chửi gió mắng mưa,