Q.I · Bài 55–56 · Canh Ngọ
Năm Canh Ngọ (1930): Cao Thượng Phẩm dạy “
thì Thần có ứng...”. Năm Canh Ngọ (1930) Cao Thượng Phẩm Chào Anh Ba, Em Tám, Chị Tư, Cô Tư và mấy đứa nhỏ. Cười.... Lâu ngày về người này vái hỏi sự này người kia vái hỏi sự khác, vậy Bần Đạo nói tắt lại rằng bất kỳ là việc gì hễ tâm định thì Thần có ứng thì Thầy giáng, vậy thì lựa điều chi nên và lành thì làm còn điều chi hư và dữ thì chừa. Sóc! Bần Đạo nhiều phen trông mong săn sóc dạy khuyên mọi kẻ, thấy làm trúng Thánh ý thì mừng, còn đôi phen dạy một đường lại làm một ngã gây tội thêm thì buồn mà biết liệu sao cho cùng tột, đặng phần này mất phần kia thế thường phải vậy.
Cô Tư, mấy anh, mấy chị, mấy em, mấy cháu và cô đã đặng một phen Bần Đạo giáng thế giao tình, ngày nay mới đặng hiểu nhau, thân mật cùng nhau, cái tình cảnh ấy là giềng Thiêng Liêng cột chặt nghĩa nhau, Bần Đạo tuy sanh Thiêng Liêng chi vị, nếu kẻ thường khó mà gần đặng, mà nay Bần Đạo vì thọ ân nhau mới tận tâm phò hộ ấy vậy Bần Đạo kiếm phương trả nghĩa thì cả thảy cũng nên liệu bề thủ nghĩa.
Bần Đạo ngày này năm rồi chịu đau thảm khó khăn cùng tột, cái đau đớn ấy vẫn còn trong chơn linh Bần Đạo. Cô Tư có nhớ đêm nay là đêm Bần Đạo nằm trên một cái xe đi chầm chậm trong nhà tịnh về hay chăng hử? Bần Đạo nhắn lời nhắc đến, hôm nay đã toại chí thung dung, chọc chi thêm đau dạ, Bần Đạo có ý nói rằng mãnh thân phàm xác thịt chẳng mùi vị chi cả nên khó ngừa lòng, lấy tình thâm làm của báu.
Tám khóc chi mà (Tám Hoa khóc). Hộ Pháp! Em đã đặng lời Thầy sở cậy, xin em lấy dạ từ bi mà cứu độ, vì trong phần phạm tội kẻ ưng thì ít, kẻ oan thì nhiều; rồi đây em sẽ thấy rõ, rán dằn lòng. Qua không ép em, tự em quan soát. Anh Ba! Xin rán làm thế nào cho ra xứng phận kẻo tội nghiệp nghe, cái địa vị mình phải ra cao trọng mới thoát tay thế khảo, xin rán hiểu. Thăng
Lời Thuyết Minh của Đức Hộ Pháp, ngày mùng 1 tháng 3 năm Canh Ngọ (1930): Lễ kỷ niệm Đức Cao Thượng Phẩm
lời Thuyết Minh Của ĐỨC Hộ pháp Trong dịp lễ kỷ niệm Đức Cao Thượng Phẩm, ngày mùng 1 tháng 3 năm Canh Ngọ (1930) Mỗi một năm ngày Vía của Đức Cao Thượng Phẩm, Bần Đạo lấy làm vui thấy con cái của Chí Tôn Nam cũng vậy Nữ cũng vậy, trọn tâm yêu ái, nhứt là cái mừng của Bần Đạo hơn hết là ngày Vía của Ngài, cả con cái của Chí Tôn còn gìn giữ và thương yêu ấy như buổi sanh tiền kia vậy.
Sự thật, từ cổ chí kim, Bần Đạo tưởng không có nền Tôn Giáo nào mà được hưởng một đặc ân thiêng liêng của Đức Chí Tôn như nền Đạo Cao Đài; Bần Đạo đoán lại những sứ mạng thiêng liêng của Ngài, những đặc sứ sai đến thế nầy đặng thay thế hình ảnh của Ngài hầu chia đau sớt khổ cùng con cái khổ não của Ngài như thế nầy. Chúng ta có thể nói, các Đấng Thiêng Liêng đã làm bạn với các sắc dân, nhứt là Huỳnh tộc của chúng ta tưởng cả thảy con cái Đức Chí Tôn đều biết danh giá của Bát Tiên là thế nào?
Ngộ nghĩnh thay! Đức Chí Tôn làm thế nào mà chư vị Đại Tiên ấy ra đảm nhiệm sứ mạng Thiêng Liêng đến đặng tạo dựng cái nền Tôn Giáo của Ngài. Đức Hớn Chung Ly tức nhiên cái ngươn linh của Đức Cao Thượng Phẩm đó vậy. Nên giờ phút nầy Bần Đạo nhớ đến có mảy may ân hận cơ huyền diệu của Ngài cầm trong tay tạo Đạo không còn nữa, thành thử không có cây cơ thứ nhì. Nói thật ra, cái cơ phong Thánh, cơ lập Thánh, cơ Truyền giáo Ngài đã đem theo, nên ngày giờ nầy thảng có cơ phong Thánh thì Ngài cậy mượn Cao Tiếp Đạo nâng loan có Ngài trợ lực, chớ cây cơ phong Thánh hiển nhiên giờ phút nầy không còn tồn tại, cái tiếc của Bần Đạo hay chăng là điều đó.