Q.I · Bài 50–54 · Kỷ Tỵ
Điếu Cao Thượng Phẩm của Thượng Đầu Sư Thượng Trung Nhựt
Điếu Cao Thượng Phẩm Quý ông, Quý Bà, chư Đạo Hữu lưỡng phái, Ngày mùng một tháng này, vì phận sự tôi phải đi Nha Mân, qua mùng 2 tôi đi Vũng Liêm cùng Hiền Hữu Ngọc Trang Thanh. Lúc thượng lộ lòng tôi buồn bực không kể xiết, tôi thầm hỏi, mình đi lo việc Đạo cớ sao không được vui như mấy lần khác. Sáu giờ rưỡi chiều tới Thánh Thất Vũng Liêm có Hiền Hữu Thái Thơ Thanh, Thượng Giảng Thanh, Thượng Lân Thanh, hành lễ vừa rồi chạy ra vừa nói: Thượng Phẩm décédé (chết).
Nghe qua dường như sấm nổ, người dầu gan sắt dạ đồng, nghe tin cũng bắt động lòng thương xót, huống chi tôi cùng Đức Cao Thượng Phẩm trong mấy năm dư cùng nhau keo sơn gắn chặt, thọ Thánh chỉ của Đức Chí Tôn phổ thông Đại Đạo Tam Kỳ. Nay người ly trần, cỡi hạc về quê, kẻ nhơn thế còn lo độ chúng, khiến cho tôi nghĩ nhiều bậc công hầu vương bá tài bực biết bao mà Trời không ngó cũng chác sầu tây.
Nầy một Đấng Hiền lương Đạo đức, chừng Trời kêu đến phải mau hồi cựu vị. Ấy chỉ rõ quyền Chí Tôn rất lớn, vô cực vô đại mà thương hại cho những người vô đạo đức, không suy xét lời Thánh “ Vạn ban đô thị mạng, bán điểm bất vô nhân”. Ấy chỉ rõ Thiên cơ. Thời kỳ này Thầy lập Đạo vô vi hồi chưa khai Đạo nhơn sanh còn phàm tục, nên mượn xác phàm của Tín đồ đặng độ rỗi chúng sanh, nay Đạo thành có người lập đặng chí Thánh, Thượng Phẩm là Đạo phải trở lại Thiêng Liêng chi vị, nơi trần thế đây mà làm cho người tâm thành trí vẹn, may chút nữa phải mỏi lòng đạo đức.
Than ôi! Một năm qua rồi, nhìn Thánh Địa như cảnh sầu bi, xem nền Đạo giống nhà vô chủ. Kìa cây sầu lá ủ, nọ cỏ úa sương gieo. Thiên ý muốn một điều là phải ăn năn sám hối, ai có lỗi mau mau tự cải, lập từ bi nhịn nhục nhau thì Đạo mới hòa. Thầy chỉ rõ Thiên cơ đã định, đều cũng kết cuộc tương thân, tương ái. T uy Thượng Phẩm về cùng Thầy là nơi phước hạnh không chi sánh kịp. Non chiều phụng gáy, động Thánh qui chầu, là nơi u nhàn Cực Lạc, song nhìn còn tại thế: Một Từ Huyên bóng xế trăng lờ, lại gặp cuộc mẹ già ngồi khóc trẻ, nhớ con trẻ biết bao tình thấm thiết vợ hiền lương rẽ bạn giữa đường, cuộc gia thế trăm bề quạnh quẽ.
Không xiết nỗi thương. Ôi! Chiếc nhạn kêu thu cũng là một cảnh sầu bi nơi trầm luân khổ hải này, một con thơ còn bơ vơ nơi đất khách, sau dầu bước đặng thang mây, vinh qui bái tổ, ôm cái tháp này khóc than, chớ cha hiền đã cỡi hạc qui Tiên. Mẹ góa con côi, trăm bề eo hẹp... Ấy gương nâu sòng chập chồng trên một nền nhà đạo đức. Đạo lập thành, người chí Thánh đâu nỡ ngó lơ. Hỡi ơi!!!
Thương thay!!! Thượng Đầu Sư THƯỢNG TRUNG NHỰT
Ngày 16-04-1929 (âl. 07-03-Kỷ Tỵ - Giờ Tý): Đức Chí Tôn dạy về việc Cao Thượng Phẩm qui vị
Tòa Thánh Tây Ninh, Le 16 Avril 1929 Ngày 7 tháng 3 Kỷ Tỵ (giờ Tý) Thầy Các con, Mỹ Ngọc! Kêu mấy anh con, kêu Nữ phái vì chúng nó vái ở dưới tội nghiệp. Thầy đã nói rõ rằng: Thượng Phẩm phải về Thầy trước các con nhưng mà hại thay! vì biếng nhác các con không đọc Thánh ngôn của Thầy mà kiếm hiểu. Tắc! Con có nhớ Thầy nói với các con rằng: Đạo vốn vô vi, nếu Thượng Phẩm không trở lại Thiêng Liêng chi vị, thì ai đem các chơn hồn các con vào cửa Thiên giùm đó con, lại nữa các con vốn là kẻ dẫn đường cho cả chúng sanh thay mặt cho Thầy nơi thế nầy về phần Đời còn phần Đạo cũng có đôi đứa con mới đặng cho, cười....
Con đừng phiền mà trách mấy anh con, nhứt là đừng nói rằng: Chúng nó giết Thượng Phẩm nghe, vì Thiên cơ đã định các con biết chi mà hờn trách lẫn nhau. Thơ! Con phải xây cái Tháp của Thượng Phẩm phía trước cây ba nhánh, phải day mặt về Đông, giống như ngó vào Điện mà hầu Thầy vậy. Song, ba từng phải lợp ngói như nóc chùa của Đường Nhơn vậy nghe. Đừng làm như cái Tháp của Bảo Đạo, vì hai đứa phẩm vị khác nhau, chung quanh Bát Quái, phải làm như hình có cột tại chính giữa Tháp (1) phải có lỗ cho nhựt quang giọi tới Liên Đài.
Các con sẽ bị Thái Bạch quở phạt liệu lấy mà sửa mình, phải tùy theo lịnh dạy của nó, đặng nó giảm nộ chút ít nghe. Thầy thăng. (1) Chính giữa Tháp, trên nóc có làm mặt kiếng, nghĩa là làm cái bầu có để mặt kiếng đặng cho nhựt quang giọi tới Liên Đài. Phải làm cái bầu cho lớn, đặng để mặt kiếng lớn mới được.
Ngày 18-04-1929 (âl. 09-03-Kỷ Tỵ): Lý Giáo Tông & Đức Chí Tôn dạy về việc Cao Thượng Phẩm qui vị
Le 18 Avril 1929 (Ngày 9 tháng 3 Kỷ Tỵ) Lý Giáo Tông Chào chư Hiền Hữu. Hộ Pháp! Hiền Hữu nói cùng chư Chức Sắc Cửu Trùng Đài rằng: Lão có gặp Thượng Phẩm trước Linh Tiêu Điện, nhưng Người mắc lo kiến diện, nên chưa nói chi đặng với Lão hết, vậy đợi vài ba tuần nữa Lão sẽ phán định. Hương Thanh! Hiền Muội đặng lên nghe Lão dạy mà thôi, Lão đợi, chào Hiền Muội. Thượng-phẩm xin tha thứ lỗi của Nữ phái nhưng Lão chẳng trọn nhận.
Lão phạt cả Chức Sắc Nữ phái một tuần cấm phòng, còn Hiền Muội thì Lão biếm quở, vì không lo dạy dỗ điều đình, song cho thăng lên Chánh Phối Sư cho có quyền sửa trị Nữ phái, nhưng mà buộc còn phải tùng lịnh Đầu Sư. Thấy thân thảm cảnh của Hiền Muội Hương Hiếu, Lão để lời chia buồn sớt thảm cùng Hiền Muội đó. Cái sự hằng sống chẳng phải tại thế nầy, xin Hiền Muội khá nhớ. Thăng Tòa Thánh Tây Ninh, Le 18-04-1929 (09-03-Kỷ Tỵ) Thầy Các con....
Cười.... Ậy! Cũng tại Thầy mà các con lộn xộn cùng nhau nữa há? Cười.... Thơ! Con cũng phải mà Bính cũng phải, lỗi ấy nơi Thầy. Bính! Chớ chi con lấy năm lần chín thì con đã trúng rồi đó, con lại sợ thằng... Sang đứng cận đường, song cũng còn xa đó con không hề gì. Hai con muốn đem vào cây ba nhánh một chút nữa càng tốt, nhưng đã lỡ rồi cứ để vậy. Tương! Thầy dặn con như có thế ngày mùng 8 tháng tới về Tòa Thánh Thầy dạy việc nghe.
Lịch! Con từ đây phải ở Tòa Thánh nghe. Thơ! Phải cầu Thái Bạch, nhứt là phải có Chức Sắc Cửu Trùng Đài cho nó phán dạy nghe con. Thăng
Ngày 21-11-1929 (âl. 22-10-Kỷ Tỵ): Đức Chí Tôn dạy “
xác thịt là thế nào con định thử tình Thiêng Liêng ra bao nả?...”. Thảo Xá Hiền Cung Ngày 22 tháng 10 Kỷ Tỵ (21-11-1929) Thầy Các con, Diêu! Biểu mẹ con đứng dậy, Thầy lấy làm đau đớn, Thầy thấy con chịu khổ hạnh vì Thầy. Hiếu! Con đã nhiều phen khóc lóc, Thầy thê thảm muôn phần, song thấy Thiên cơ đã định, ngày hội hiệp con mới hiểu đặng mà đem dạ thương Thầy. Con ôi! Cái tình thâm xác thịt là thế nào con định thử tình Thiêng Liêng ra bao nả?
Thầy chỉ đợi các con mà các con chẳng nhớ đến, Thầy vì nóng lòng gặp nhau nên mỗi phen đặng thế Thầy tức cấp đem về, con đã rõ thấu cõi trần này biết bao khổ não đày đọa các con. Thầy đến rước các con cũng bởi thấy khổ mà cầm lòng không đặng. Vậy con Hiếu! Con gắng suy nghĩ lời Thầy mà giải lòng phiền muộn, hầu lo thủ hiếu cho tròn, phận mẹ già ác xế đầu non, con nhớ đến chồng con lo báo bổ.
Diêu! Con lo giải khuây mẹ con, chi chi cũng có Thầy giúp sức, con nên gần gũi với em con cho thường, vì nó đã cầu nguyện Thầy như vậy. Tắc cũng vậy nghe; đừng xao lãng tình đời mới ra người quán chúng, tập nhỏ nhẹ chị em chìu bụng, nên lấy mình làm thế Đạo anh, như gặp cơn đói khó rách lành, giữ trọn nghĩa để danh lưu hậu thế. Diêu! Con đã đặng lời châu ngọc của Thầy gắng lo liệu với em giúp nó đặng hoàn toàn trách nhiệm.
Tắc! Con khá nhớ rằng: Đạo đức Thầy dạy dỗ từ thử đủ sức phục người, con chỉ liệu phương hay mà định đoạt, Thầy chỉ cầu con để dạ thương yêu chúng nó kẻo tội nghiệp. Con cũng nên giảm bớt tánh cang cường, lấy lòng từ bi mà dạy dỗ nghe con. Hiếu! Thằng An nó về Thầy không hay chi hết. Con ôi! Muốn đi thì đi, muốn về thì về Thầy không phương cản đặng, kệ kiếp nó. Thầy ban ơn cho các con.
Thăng
Năm Kỷ Tỵ (1929): Cao Thượng Phẩm dạy “
cho Đức Lý Giáo Tông định đoạt...”. Phò loan: Hộ Pháp - Văn Pháp Năm Kỷ Tỵ (1929) Cao Thượng Phẩm Em chào Anh Lớn, Tám và Nghĩa. Em đến đây ngày nay là bạn của Anh Lớn và hai em, chớ không phải với danh Thượng Phẩm. Em lấy làm mừng cho Anh Lớn ngày nay đã hiểu rõ Thánh ý về làm chủ Tòa Thánh, chớ chi buổi trước Anh tính đặng như vậy thì nền Đạo đâu đến chinh nghiêng và em chắc không đến đổi phạm lịnh mà đắc tội cùng Thầy.
Em xin nói rõ song Anh Lớn chớ phiền, vì mọi sự cũng do Thiên cơ tiền định. Anh có lúc nghe lời Anh Ngọc mà nghi hoặc bụng em, làm cho em bị khảo duyệt mà kỳ trung Anh đặng phải; còn Anh Ngọc (Ngọc Lịch Nguyệt) lại bị tội tình cờ mà bị quyền Thiên khiển cái phẩm vị cao trọng. Anh Ngọc không rõ giá thì mất vị đã đành nhưng nhờ công lao khai Đạo, em không nỡ ngồi ngó cho đành, nên đương liệu phương cầu rỗi; anh cũng nên thừa dịp răn he ảnh cho biết ăn năn chừa cải.
Xin Anh đừng tưởng lầm như em buổi tại thế rằng: Đạo do nơi Anh Ngọc, muôn việc tại Thầy. Anh hỏi thằng Tám (Hộ Pháp) thì biết, em đã dâng xin Đức Lý Giáo Tông ban luật lịnh cho Anh đủ quyền tuyển chọn Chức Sắc, vậy anh cũng nên để ý dè dặt cho lắm mới trừ diệt đặng những kẻ phá Đạo. Em tưởng Pháp Chánh Truyền dễ thế ban hành sự cao thượng, Đạo chỉ do nơi đó, Thầy thì từ bi đòi phen dung dưỡng, làm cho kẻ đạo đức chịu khổ hạnh trăm bề, nhưng em đã đặng lời hứa với Thầy rằng: Từ đây để trọn quyền cho Đức Lý Giáo Tông định đoạt.
Anh Lớn cũng nên hiệp ý cùng thằng Tám đặng hành chánh y lịnh dạy của Ngài. Anh cũng nên để trọn quyền hành sự cho Chánh Phối Sư đặng nhẹ bớt cái phần trách nhậm nặng nề đi, đặng Anh lo nhiều điều cao thượng của Đạo hơn nữa; Anh nên đem chị về cho thuận Thánh ý Thầy và bớt lo điều gia sự. Mấy vị Thiên Phong vô lực, nhứt là sự ngộ mà nhiều kẻ khác nữa, Đức Lý Giáo Tông sẽ giáng cơ định đoạt.
Xin Anh Lớn chớ lo, những kẻ phạm tội giải ra Tòa Tam Giáo thì Ngài cũng sẽ quyết định. Anh Ngọc lúc nầy nếu biết mình cũng nên ẩn nhẫn đợi đôi lúc nữa sẽ hay miễn đừng gây tội nữa. Tám! Từ đây em nên nghe lời và bớt tánh nóng nảy đặng giữ phẩm hạnh nghe. Anh Lớn hỏi chi? Anh Cả trả lời rằng: Qua muốn lo lập Phước Thiện Đường để nuôi mấy người đàn bà góa thủ tiết lo tu mà nghèo, lập như nhà kín (Ermite) của Gia Tô.
Thầy đã tính trước, bằng chẳng vậy phái Nữ không tu, em tưởng đẹp lòng Thầy lắm! Anh lo đặng Học Đường nữa càng tốt, em tưởng dường này thì bổn Đạo ắt đặng ngày ngày nâng cao thêm nữa. Em rất mừng. Thăng