Q.I · Bài 1–3 · Quí Tỵ
QUYỂN I — ĐẠO SỬ XÂY BÀN (Năm Ất Sửu 1925)
Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp Tại Đền Thánh đêm 17-8-Quí Tỵ (24-09-1953): Vía của Nhứt Trấn Oai Nghiêm kiêm Giáo Tông Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
Rút bài Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp Tại Đền Thánh đêm 17-8-Quí Tỵ (1953) Đêm nay là ngày Vía của Nhứt T rấn Oai Nghiêm kiêm Giáo T ông Đại Đạo T am Kỳ Phổ Độ. Đức Giáo Tông chúng ta lấy làm hân hạnh nhờ ơn Đức Chí Tôn ban cho chúng ta một người Anh Cả Thiêng Liêng hiển linh quyền năng vô đối, Bần Đạo nhớ lại hồi buổi ban sơ mới khai Đạo, thật ra Bần Đạo không có đức tin gì hết, không có tin đến nước Đại Từ Phụ tức cười.
Ngài đến nhà Bần Đạo năm Ất Sửu dạy cả mấy Anh lớn ngày nay là Chức Sắc của Đạo, đi đến mọi nhà, thật ra Đức Chí Tôn đến thăm đến viếng mọi con cái của Ngài. Bần Đạo không đức tin gì hết, nghe nói Tiên giáng đi theo nghe chơi, làm cho Đại Từ Phụ phải tức cười. Ngài cho bài thi ai nấy cũng tốt, duy có bài thi của Bần Đạo rất dị hợm như vầy:
Thi
Ngao ngán không phân lẽ thiệt không, Thấy thằng áp út quá buồn lòng. Muốn giàu Thầy hứa đem cho của, Cái của cái công phải trả đồng.
Đại Từ Phụ còn thêm hai chữ “ nghe con” cho đến bảy tháng xuống ở Thủ Đức, năm thiên hạ bịnh chướng, khi không khởi phù mình rồi chết, nhứt là tại Thủ Đức, lắm bịnh nhơn quá chừng, Đức Chí Tôn bảo xuống ở Thủ Đức cứu bịnh cho họ trong bảy tháng, xuống ở Thánh Thất của Đạo, nhờ Đức Lý giảng dạy với ngòi bút, trọn bảy tháng trường mới biết Đạo. Có cái hay hơn hết là những điều gì Ngài dạy trong Cơ Bút là những sở hành trong kiếp sanh của Bần Đạo.
Bần Đạo làm chứng một Đấng mà Đức Chí Tôn đã lựa làm Anh Cả của chúng ta linh hiển lạ lùng, không cần lập đi lập lại, đối với Chức Sắc tất nhiên cả Thánh Thể của Đức Chí Tôn, Bần Đạo cốt yếu nói với toàn con cái của Ngài nam nữ lưỡng phái phải định tâm và kiên cố đức tin của mình. Các việc Đức Chí Tôn tiên tri, Bần Đạo vừa nói từ từ, nói đủ hết, Bần Đạo thú thật nhờ cái linh hiển của Ngài, nhờ Ngài giáo hóa nên Bần Đạo hôm nay được khối đức tin mạnh mẽ to tát.
Nếu không có nhờ Anh Cả vô biên linh hiển ấy chắc là phận sự yếu trọng của Bần Đạo hôm nay chỉ mơ hồ, đức tin yếu ớt, thiếu đức tin, thiếu cương quyết, thiếu tâm Đạo vững chắc. Bần Đạo tưởng, nếu ba điều ấy thiếu thì nền chơn giáo không được nên hình như thế nầy. Cả thảy con cái Đức Chí Tôn đều biết không có nền chơn giáo nào chỉ có hai mươi mấy năm mà đặng bành trướng, danh thể của nó cao trọng truyền bá một cách mau chóng, như nền Đạo Cao Đài của Đức Chí Tôn.
Hôm nay Bần Đạo chứng chắc quả nhiên như vậy, cái năng lực của Đạo hôm nay được như thế là nhờ Đức Lý Đại Tiên cầm quyền thiêng liêng vô đối, nhờ Anh Cả của ta là Đức Lý Giáo Tông điều khiển quyền năng vô hình của Ngài. Bần Đạo hôm nay mới đặng cái quyền và năng lực bành trướng như thế này. Có một điều Bần Đạo dặn trước, những kẻ tưởng Ngài vô hình coi chừng Ngài, những kẻ thiếu đức tin dám khi rẻ quyền linh của Đạo, oai quyền của Ngài, coi chừng Ngài trừng trị, những kẻ nào phạm nhằm Thiên Điều, Bần Đạo dám quả quyết khó tránh nơi tay của Ngài.
Các con cái Đức Chí Tôn coi Ngài rất công bình. Ngài dạy: Phải lập công, lập đức, lập ngôn, tức nhiên là “Tam Lập”. Ngài rất công bình, rất oai quyền. Thiên vị chúng (?) nhờ Ngài bảo vệ, không thế gì sơ sót. Đức Chí Tôn coi Ngài cũng như một Tướng Soái, oai quyền của Ngài lớn lắm. Ở nơi Ngọc Hư Cung quyền của Ngài yếu trọng vĩ đại to tát lắm. Cả con cái của Ngài cũng nên tin nơi Ngài, mong mỏi nơi Ngài để cả ước vọng và đức tin nơi Ngài.
Bần Đạo xin khuyên một điều: Lớn nhỏ phải yên tâm giữ Đạo, đừng sơ sót nhứt là đừng có ỷ công khi lịnh, coi chừng Ngài, Ngài trừng trị một cách oai quyền, trước mắt Bần Đạo đã thấy, hai mươi mấy năm lập Đạo cùng Ngài, Bần Đạo quả quyết như vậy. Chúng ta hãy để trọn đức tin nơi Ngài một Đấng công chánh oai quyền, nhưng rất yêu ái. Chúng ta được Ngài bảo vệ cho thật là một sự an ủi vĩ đại trong kiếp sanh của chúng ta đó vậy.
Phụ ghi: (?) Chúng tôi nghĩ, do kỹ thuật ấn loát, hoặc đánh máy, đã thiếu mất một chữ nơi đây. Chữ đó có thể là (ta)?
LỜI PHI LỘ
Cây có cội, nước có nguồn, Đại Đạo khai sáng có nguyên lý, số là dân tộc Việt Nam đã trải qua nhiều thế kỷ làm nô lệ cho Ngoại bang như: Tàu, Pháp, nhưng việc gì cũng có giới hạn nên từ năm 1954 sau khi dân tộc Việt đứng dậy chống Pháp, làm cho quân Pháp rút ra khỏi xứ, trả đất lại cho ta làm chủ, trả quyền tự do ăn ở, đi lại, cho ta phục hưng trong đó có tự do tín ngưỡng là trọng hệ.
ĐẠI ĐAO TAM KỲ PHỔ ĐỘ khai sáng tại Việt Nam từ năm1926, người bổn Đạo lúc ấy còn bị quyền Đời bó buộc. Mãi tới năm 1956 Hội Thánh ký thỏa ước với Chánh Phủ Cộng Hòa ước hẹn không làm chính trị và được trọn quyền truyền bá mối Đạo khắp xứ Việt Nam. Sự lý Đức Chí Tôn không giao cho tay phàm chấp chưởng quyền bỉnh là vì tay phàm hay để thất kỳ truyền và hiện nay chính Đức Chí Tôn làm Giáo Chủ dùng huyền diệu Cơ Bút phổ truyền Chánh pháp và Luật lệ.
Buổi sơ khởi, Đức Chí Tôn và Đức Phật Mẫu chịu nhiều nhọc nhằn và dụng nhiều phương pháp thâu nhận những người hữu căn ra công giúp Đạo. Trong dịp nầy Bà Chánh Phối Sư Hương Hiếu được đại hạnh hầu nhiều Đàn Cơ, thọ nhiều Thánh giáo, biết nhiều tế nhuyển nên Bà chịu khó viết bổn Đạo Sử để lưu truyền ư hậu thế. Xem quyển Đạo Sử của Bà, đọc giả dường như trải qua một giấc huỳnh lương mộng, tưởng mình như có mặt tại chỗ hồi mở Đạo bắt nguồn từ Sài Gòn lên Gò Kén rồi tới trung tâm điểm Tây Ninh, không sót một chi tiết nào để giúp ích cho người khảo cứu làm tài liệu.
Công phu của Bà Chánh Phối Sư rất nhiều, thế hệ đương kim chỉ có công đọc mà hiểu biết phần nào mầu nhiệm của Đạo, nếu không đọc thật uổng. Nay lời, Tòa Thánh, ngày 29 tháng 11 năm Đinh Mùi (30-12-1967) Bảo Thế Hiệp Thiên Đài (Ấn ký) LÊ THIỆN PHƯỚC
GIỚI THIỆU
Một cuốn Sử Đạo, muốn cho có giá trị và có tính cách khách quan, tả đúng sự thật, thì cần có sự cộng tác của người cố cựu rõ hết các việc từ đầu chí cuối, như Bà Nữ Chánh Phối Sư Hương Hiếu chẳng hạn, vì Bà luôn luôn có mặt tại các nơi Xây Bàn lúc đầu và các Đàn Cơ về sau, nên mỗi việc gì xảy ra hoặc mỗi bài Thánh giáo do Cơ Bút giáng dạy, Bà đều ghi chép lưu lại mà Bà đã thuộc lòng một phần lớn.
Nay vì tuổi cao, sợ không đủ thì giờ để giúp Sử liệu cho Đạo, nên Bà cho xuất bản cuốn ĐẠO SỬ XÂY BÀN nầy để lưu lại cho hậu thế. Âu cũng là điều đáng mừng cho tiền đồ Quốc Đạo vậy. Thay vì đề tựa, tôi xin trân trọng giới thiệu cùng chư quý đọc giả cuốn Lược Sử nầy do một nữ lão thành biên soạn, đúng sự thật một trăm phần trăm, đáng được lưu trử đời đời, để làm tài liệu cho sự khảo cứu có đầy đủ chi tiết ngọn nguồn, có thể giúp ích một phần lớn cho các nhà soạn sử sau này.
Nay kính, Hiến Pháp H.T.Đ. (Ấn ký) TRƯƠNG HỮU ĐỨC