Q.I · Bài 4–5
LỜI XÁC NHẬN
ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ Đạo Sử Xây Bàn LỜI XÁC NHẬN Đạo Cao Đài ra đời hơn 42 năm nay, phần đông Chức Sắc đều biết rõ là lúc ban sơ Đức Chí T ôn dùng huyền diệu Cơ Bút thâu phục các Chức Sắc thượng cấp Hiệp Thiên Đài dùng những vị này trong việc phò loan để lập thành Đại Đạo T am Kỳ Phổ Độ. Trước thời kỳ Chức Sắc Hiệp Thiên Đài được lịnh dùng Đại Ngọc Cơ trong việc truyền giáo thì chỉ là một giai đoạn chơi giải trí của ba vị, cùng nhau kết bạn đồng tâm để vui thú cầm thi trong khi nhàn rỗi.
Cuộc chơi giải trí đó là việc “Xây Bàn” và ba vị nói trên chính là: Cao Quỳnh Cư, Phạm Công Tắc, và Cao Hoài Sang (sau được đắc phong là Thượng Phẩm, Hộ Pháp, Thượng Sanh). Vốn là nhà Thi sĩ và chất chứa nơi tâm nỗi căm hờn vì nước nhà bị đô hộ, ba vị nầy mượn thú Xây Bàn, mời vong linh những người quá vãng để cầu hỏi về vận mạng tương lai của tổ quốc hoặc làm thi, xướng họa chơi cho tiêu khiển.
Lúc sơ khởi thì cũng gặp nhiều khó khăn, vì trong đêm đầu, ba vị đốt nhang khấn vái, ngồi để tay trên bàn từ 9 giờ tối đến 2 giờ khuya mà không có kết quả chi hết. Cố tâm nhẫn nại ba vị ngồi thêm đêm thứ nhì (nhằm ngày 26.7.1925) thì đúng 12 giờ khuya có một vong linh nhập bàn, gõ chữ ráp thành bài thi Đường luật 8 câu. Đó là bài thi Tự Thuật của cụ CAO QUỲNH TUÂN thân sinh ông CAO QUỲNH CƯ.
Sự cảm động và ngạc nhiên của ba vị đến thế nào quyển Đạo Sử nầy đã nói rõ. Cách mấy đêm sau, vong linh cô ĐOÀN NGỌC QUẾ nhập bàn cho bài thi Tự Thán; thiệt là lời châu ngọc; điệu thi văn nghe qua ngậm ngùi xúc cảm. (ĐOÀN NGỌC QUẾ là giả danh của cô VƯƠNG THỊ LỄ, tức là Tiên Cô Thất Nương DIÊU TRÌ CUNG). Thấy sự hiển linh và huyền diệu trong sự tiếp xúc với người cõi vô hình, ba ông tích cực say mê việc Xây Bàn, đêm nào cũng họp nhau, ngồi cho tới ba hoặc bốn giờ sáng mới nghỉ.
Từ đó đến sau thì các vị Tiên, Thánh thường nhập bàn, khi thì cho Thi phú hoặc giải nghĩa Thi văn, khi thì xác luận về vận mạng nước nhà, đánh trúng chỗ yếu điểm của tâm hồn ba ông khiến cho ba ông đều ngây ngất trong niềm vui sướng. Tiếp được bài thi nào hay thì khi dứt cuộc xây bàn, ba ông nán lại: hai ông rao đờn, một ông ngâm thi rồi cùng nhau mượn chung rượu đầy vơi trong lúc tàn canh để gợi hứng niềm hoài cảm.
Cái đêm mà ba ông ngậm ngùi và xúc động hơn hết là đêm 10-11-1925, Đức Tả Quân LÊ V ĂN DUYỆT nhập bàn cho bài thi như sau:
Đã ghe phen phấn khởi can qua, Thuộc địa trách ai nhượng nghiệp nhà. Trăm họ than van nòi bộc lại, Ba kỳ uất ức phép tây tà.
Xa thơ biến gảy rời vương thất, Nam đảnh hầu thay sáng quốc gia. Ách nước nạn dân gần muốn mãn, Hết hồi áp chế tới khi hòa.
Cách mấy hôm sau, Đức Tả Quân LÊ CÔNG cũng nhập bàn cho tiếp bài thi thứ nhì:
Khi hòa tùy có chí đồng thinh, Vận nước nên hư cũng bởi mình. Tôi giặc lắm người xô võ trụ, Lòng trung mấy kẻ xót sanh linh.
Đường dài chớ nệ ngàn công gắng, Bước nhọc đừng nao một dạ thình. Đồ sộ giang san xưa phủi sạch, Trông vào tua vẹn nỗi đinh ninh.
Ông Cao Hoài Sang bạch với Đức Ngài: “ Trong tình thế hiện tại, các nhóm Cần Vương đất Việt có nên họp nhau đứng dậy làm cách mạng để thoát ách nô lệ chăng?” Đức Ngài trả lời bằng bài thi:
Mạnh yếu đôi đàng đã hiển nhiên, Đôi mươi năm nữa nước nhà yên. Dằn lòng ẩn nhẫn xem thời thế, Đừng vội gây nên cuộc đảo huyền.
(Ba bài thi nầy không có biên trong cuốn “ Đạo Sử Xây Bàn” nên tôi soạn chép ra đây). Nhờ chơi Xây Bàn mà ba ông Cư, Tắc, Sang học hỏi Đạo Lý, trau giồi trí thức cho tới ngày Đức A.Á. chính là Đức Chí Tôn dạy ba ông vọng Thiên Bàn ngoài sân, quì giữa Trời mà cầu Đạo (nhằm ngày mùng 1 tháng 11 Ất Sửu, dl. 16.12.1925). Đó là ba vị Đệ Tử mà Đức Chí Tôn thâu nhập môn trước nhứt trong Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ (Tây Ninh).
Sau đó Đức Chí Tôn thâu phục chư vị Thời Quân Hiệp Thiên Đài, vị Đầu Sư Thượng Trung Nhựt và các vị Đại Thiên Phong Cửu Trùng Đài. Do lịnh Đức Chí Tôn Ngọc Hoàng Thượng Đế ba vị Thượng Phẩm, Hộ Pháp, Thượng Sanh hiệp với chư vị Bảo Văn Pháp Quân, Bảo Pháp, Hiến Pháp, Khai Pháp, Tiếp Pháp chia nhau đi khắp các Tỉnh Nam phần để phò loan, thâu người cầu Đạo nhập môn. Cuốn “Đạo Sử Xây Bàn” do Bà Nữ Chánh Phối Sư Hương Hiếu dày công biên soạn, rất đầy đủ và đúng sự thật, từ lúc ba vị Thượng Phẩm, Hộ Pháp, Thượng Sanh khởi sự Xây Bàn cho đến khi được lịnh dùng Cơ Bút cho Đức Chí Tôn lập thành nền Đại Đạo.
Đó là một kho tài liệu quí báu vô giá, phô bày rõ ràng nguồn cội khai sáng Đạo Trời tại nước Việt Nam mà mỗi Chức Sắc và Tín Hữu cần nên đọc qua để nhận xét. Tòa Thánh, ngày 22 tháng 12 Đinh Mùi (Dl. 21.01.1968) Thượng Sanh (Ấn ký) CAO HOÀI SANG
SƠ GIẢI SỰ TÍCH XÂY BÀN
ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ (Tam Thập Bát Niên) SƠ GIẢI SỰ TÍCH XÂY BÀN Nhận xét muôn việc chi chi cũng có Thiên Thơ định giờ nên các chơn linh mới dám tình nguyện lãnh lịnh hạ thế cứu đời lập Đại Đạo T am Kỳ Phổ Độ ân xá kỳ ba nầy. Thời Kỳ Gặp Đạo Năm Đức CAO THƯỢNG PHẨM 37 tuổi (1925) nhằm thời kỳ Đức Thượng Đế mở Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ dùng huyền diệu bố trí cho 3 ông là Hộ Pháp, Thượng Phẩm, Thượng Sanh ham mộ xây bàn mỗi đêm, đêm nào 3 ông cũng họp lại với nhau để xây chiếc bàn lên; ba ông thành tâm khẩn cầu hơi lâu thì quả thật hiển linh, có các Đấng giáng Đàn cho văn thi và nhiều bài Thánh giáo triết lý cao siêu nhiệm mầu; cũng nhờ phép linh có các Đấng mà 3 ông đêm nào cũng thích xây bàn cầu các Đấng học hỏi Thiên Cơ.
Bởi vì có cuộc xây bàn mới mở được đường xuất Thánh cho nhơn sanh hưởng hồng ân của Chí Tôn trở về cựu vị. xây bàn là làm cho dễ dàng sự giao thông, người dưới thế mà được gần gũi cùng các Đấng vô hình, học hỏi nhiều sự huyền phép Thiêng Liêng ban cho, 3 ông mới mở Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ năm Bính Dần (1926). Xây bàn là vô cùng hiển linh. Gây cảm tình cùng 3 ông: Hộ Pháp, Thượng Phẩm, Thượng Sanh, các Đấng đến lập phương thế thông công cõi vô hình hiệp với hữu hình đặng mở cơ tận độ 92 ức nguyên nhân đang trầm luân nơi khổ hải nầy.
Ngày 15 tháng 10 năm Đinh Dậu (1958) Biên soạn Nữ Chánh Phối Sư (Ấn ký) HƯƠNG HIẾU