Q.II · Bài 105–110 · Bính Dần

Ngày 24-12-1926 (âl. 20-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy lập Tân Luật

Vendredi 24 Décembre 1926 (20-10-Bính Dần). Thái Bạch Đại hỉ, đại hỉ. Lão mừng cho chư Đạo Hữu. Chỉnh đàn Thầy ngự. Trung, Hiền Hữu nhớ mời hội từ 6 giờ mơi chí 11 giờ nghỉ; từ 2 giờ tới 6 giờ nghỉ. Tối từ 8 giờ tới 11 giờ nghỉ. Như chưa hoàn toàn ngày mai cũng phải vậy. Thầy dặn phải tuân y theo lời. Luật lệ truyền lâu dài, chư Đạo Hữu phải rán cẩn thận nghe à. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Thầy mầng các con.

Các con ôi, nếu nói rằng Thầy đã chịu cực nhọc từ ngày Khai Đạo đến chừ, Đạo đặng phổ thông mau chóng dường nầy, thì đáng lẽ Thầy mừng cho các con lắm mới phải, sao Thầy lại buồn? Các con ôi, các con đã chịu lắm khổ não nơi biển trần nầy, từ mười ngàn năm rồi đã ở dưới quyền tà quái áp chế, vì vậy mà Thầy phải phế Bạch Ngọc Kinh, Huỳnh Kim Khuyết, giáng trần độ rỗi các con. Chớ chi Thầy đến mà làm giảm bớt sự khổ não các con chẳng đặng nữa thì thôi, lẽ nào lại còn lập “Tân Luật” ràng buộc các con thêm nữa, vì cớ mà Thầy buồn.

Thầy tỏ thật, cái luật lệ Thầy khiến các con hiệp chung trí lập thành đây, nó có ảnh hưởng về đạo đức, Thiên phong, Phật sắc của các con, nên Thầy buộc mình cam chịu vậy. Chẳng luật lệ thì là trái phép, mà trái phép thì làm thế nào vào Bạch Ngọc Kinh cho đặng. Vậy các con gắng làm phận sự cho hoàn toàn rồi có Thái Bạch giáng cơ sửa luật. Chư Nhu thượng sớ. Nguyễn Văn Công:

Công trình tay trắng lập nên nhà, Chẳng kể quyền quan vụ nết tà. Thương kẻ lao lung nhiều ít giúp, Còn thân khá gỡ gánh oan gia.

Thâu

Dương Văn Thọ:

Dị cảnh tâm đồng khách biệt hương, Châu qui Hớn phục mộng trinh tường. Quả căn dục hối tiền khiên kiếp, Mạt vọng lợi danh đoạt thế cường.

Thâu

Dư Tăng:

Tăng môn xuất Thánh thế nan tri, Lộc biến bất lao thị văn trì. Tâm nội bất hồi hương vọng quốc, Điểu hồ ký thử hậu cao phi. Thầy vui gặp các con... Cười....

Trung, con phải tính với Tông dịch Thánh ngôn ra tiếng Thổ... nghe à.

Ngày 25-12-1926 (âl. 21-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy về việc lập Tân Luật, phong chức Giáo Sư cho ông Latapie (Thượng Latapie Thanh) và thâu Môn Đệ

Samedi 25 Décembre 1926 (21-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Frère Latapie. Je vous nomme Evêque d’epuipe Francaise c’est au rang des Giáo Sư que vous êtes placé. Vous diréz aux Francaise que le Maitre ne vient pas aujourd’hui. J’ai à régler quelques organisation intérieures du sacerdoce. J’aurais du recourir à vos aides, si votre équipe était formeé.

Thượng Trung Nhựt, Hiền Hữu khai hội trọn ngày chẳng có chi là hữu ích hết. Việc tán thành Tân Luật nếu Thầy để cho Lão nội trong hai giờ hoàn thành tất cả. Ngặt một điều là nếu Lão lập luật, chẳng một ai trong hàng Đạo Hữu hành Đạo đặng. Vì vậy Thầy giao trọn quyền cho chư Đạo Hữu lập thành là chủ ý để phần nhơn lực vào đó chút ít, rồi lấy huyền diệu làm ra Thiên Luật, ấy là một hạnh công bình đó.

Vậy Lão giao ba bộ Luật hiệp một cho Thái Thơ Thanh trước, nội trong một tuần lễ phải hiệp thế nào cho ba bộ phải chung vô làm một; qua tuần nữa tới Thượng Tương Thanh; kế một tuần nữa tới Ngọc Trang Thanh, nghĩa là trong ba tuần nữa phải lập thế nào cho rồi luật lệ, đem về Thánh Thất đặng cải lại nữa.... chư Thiên Phong. Tái Cầu: Vous méritez bien cette récompence. Chez frère Latapie.

Vous frère connaitre à tous vos compatristes le pardon de Dieu. Sauvez les de tous pêches antérieurs qui les amènent à la perdition. T oàn thâu chư Chúng Sanh; nghe dạy. Thây kệ đứa ngu.

Ngày 26-12-1926 (âl. 22-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo

Dimanche 26 Décembre 1926 (22-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Trung, Hiền Hữu nhớ viết thơ cho chư Thánh ngày cải luật phải đủ mặt, bằng ai chẳng tuân mạng Lão trục xuất nghe à.... Chỉnh đàn Thầy ngự. Trung bạch về sự lập thệ cno Minh Tân.... Ngày nào lập luật xong mới đặng. Thăng. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Hỉ chư Môn Đệ, chư Chúng Sanh,...

Con rán phạm giái cấm với ăn bậy bạ cho thường con nghe. Thầy duy có một thế là mỗi phen để cho các con chịu hình phạt, như vậy họa may dạy các con mới đặng mà thôi. Phải ăn cháo thương hàn, trùm cho ra mồ hôi thì hết. Chư Nhu thượng sớ. Vĩnh:

Vĩnh viễn chi chi cái cuộc đời, Mà lo gánh vác đã mòn hơi. Chưa xong nồi gạo sanh ba kiếp, Mua thảm chác hờn lắm hỗi ôi.

Thâu

Viện:

Viện cũ tòa xưa đã đổi dời, Phải thương lấy phận mới nên nơi. Mua Tần bán Sở đôi hồi nghiệp, Để bước đường tu khá nhớ lời.

Thâu

Bút:

Bút văn chương để phỉnh người hèn, Nếu Lão công bình chẳng dám khen. Cái chí chơn thành chưa thấy mặt, Đồng tâm múa miệng đã nhiều phen.

Lui. Tỉnh:

Tỉnh giấc đường quan ngán ngẩm duyên, Đôi bên phận nghĩa khó như nguyền. Lửa hương đã lắm điều cay đắng, Trách chút tài ba nhẫn chứa phiền.

Thâu

Ngỡi:

Ngỡi nhân mãn tính vẹn đôi đường, Ngặt nỗi không tài bộ bẳng dương. Thành tín khen lòng trung nghĩa đủ, Thánh tâm âu cũng lúc nên dường.

Thâu

T oàn thâu: 91 Thiện Nam, 41 Tín Nữ. Vương Thành Tông, Hương Cả làng Ba Vệt, S. R.

Ngày 27-12-1926 (âl. 23-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy “

phải sửa Đạo.” Lundi 27 Décembre 1926 (23-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Thượng Trung Nhựt, Đạo Hữu khá khuyên những kẻ đến đây chẳng lòng thật tình kỉnh lạy Chí Tôn nên xuất ngoại nghe. Chỉnh đàn Thầy ngự. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Trung, con nên cho cả Môn Đệ yêu dấu Thầy hầu nội hết.... Cười... Không cần nói chúng con cũng hiểu, Thầy rất vui mừng.

Vậy Thầy dặn con, mỗi khi chúng nó đến phải tiếp rước trọng hậu nghe à. Chư Nhu thượng sớ. Bốn ông Lục và chín người Đàn Thổ - Thâu hết. Kỳ,... xin đi cúng nơi các nhà đặng khai đàn cho chư

Đạo Hữu trong các làng hạt Tây Ninh. Ấy là phận sự nó. Trung xin về.... Chánh phủ - Phải. Lịch xin cúng cơm cho ông Lão.

Đặng.... Cười. Nếu Thầy định thì Thầy sẽ dạy con đừng cúng kiến chi hết vì chơn nhơn chẳng còn hưởng của phàm bao giờ. Con làm tiệc đãi chớ chẳng nên gọi cúng. Đại:

Đại bi chẳng quản một phần riêng, Thấp thỏi phàm tâm chác dạ phiền. Đại độ khá lo giồi tánh đức, Quảng tâm mới hạp đức Thiêng liêng.

Thâu

Hạp:

Hiệp chung mấy Đạo lại nên giềng, Tỏ rõ nên quyền Đấng quản Thiên. Dưới mắt rõ ràng trăm phép lạ, Nào ai chối đặng một Thiên quyền.

Thâu

Cẩm:

Cẩm tú giang san một gánh nâng, Đường xưa nẻo cũ đã quen chừng. Dưới Trời chưa rõ nền chơn thật, Hư thiệt xem qua giống đám rừng.

Lui. Tị:

Tị hiềm chi những tiếng gièm pha, Ngó vách chưa hay đã khỏi nhà. Đôi mắt phàm phu đâu biết đặng, Huyền vi tối trọng Đấng cao xa.

Thâu

Thiệt:

Thiệt thiệt hư hư thế lộn hoài, Từ xưa lầm lạc dễ ai hay. Trên không biết dưới đâu nên phía, Trái địa cầu xây cứ vậy hoài.

Thâu

Cang:

Cang trực lòng trong cũng đáng khen, T uy vân nghèo khó đức không hèn. Hơn thua trối mặc đời bao biếm, Nửa kiếp dầu qua hết lấn chen.

Thâu

Sửa:

Sửa mình khá giữ Đạo cho tròn, Đức hạnh làm gương sửa cháu con. Mượn phép thiên nhiên làm phép tục, Từ nhiên giòng họ hết hao mòn.

Thâu

Thao:

Thao lược từ xưa đã mấy nhà, Đời qua tên tuổi cũng đều qua. Nền nhân ví bẳng nêu danh thế, Thánh đức đem so mới thế nào.

Thâu

Thông:

Thông tri thời thế xét soi mình, Biết tội mà chừa phải trọng khinh. Hai lẽ một đàng tà với chánh, Bên thì làm dữ phía làm lành.

Thâu

Đâu:

Đâu hay trần thế Phật Trời vào, Lập Đạo dắt dìu phép luật trao. Cửa Phạm dầu xưa xem lạ nẻo, Đường Tiên từ đấy hết ngăn rào.

Thâu

Hồ Liên Hương:

Mười hai bến đậu đã nên duyên, Phải gió êm đưa vững chiếc thuyền. Cỡi phụng chờ ngày tu đắc Đạo, Phi thường há để khuất thuyền quyên.

Thâu

Thầy dặn rằng: Thầy đến chẳng phải lập một nền Đạo mới mà đặng nhắc các con rằng: Ngày tận tuyệt đã hầu gần, Quỉ vương sắp đến, Thánh ngôn các Đạo đã khai từ thuở tạo Thiên không đủ kềm thúc nhơn sanh đặng trọn lành. Đời càng ngày càng trở nên hung bạo, nhơn loại giết lẫn nhau, cả hoàn cầu giặc giả, bịnh chướng biến sanh, thiên tai rấp đến. Ấy là các điều Thầy đã nói tiên tri rằng: Ngày tận thế đã đến.

Thầy đã tạo thành trọn đủ Pháp Luật. Thầy đến chỉ độ kẻ vô Đạo, chớ không phải sửa Đạo. Con hiểu à.

Ngày 28-12-1926 (âl. 24-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo

Mardi 28 Décembre 1926 (24-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Thầy dạy kẻ vô lễ chẳng đủ y phục xuất ngoại. Chỉnh đàn Thầy ngự. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Hỉ chư Môn Đệ, Thụ bình thân con. Đàn Thổ hầu đàn: Biểu chúng nó quì hết một lần bái lễ rồi ra ngoài. Thầy thâu hết. Châu Văn Cho:

Cho bền dạ sắt với lòng son, Thiên Địa dầu qua Đạo vẫn còn. Thánh đức còn mong ngày biến hóa, Chơn thành hồn thượng há phai mòn.

Thâu

Hưng:

Hưng thời còn có lúc suy thời, Cuộc thế xem ra một cuộc chơi. Dụ khách phồn hoa xa nẻo tục, Dẫn đường cho lạc nẻo về Trời.

Thâu

Ninh:

Ninh nang một thuở xác đeo mình, Phải biết chí linh tẻ trọng khinh. Lập thế chưa ai toàn hưởng thế, Trông mong chi đặng chữ hòa bình.

Thâu

Cam:

Cam La trước trẻ đã công hầu, Bảy chục Khương Công nhẫn nhấp câu. Mua cuộc danh phàm đời lắm nhọc, Huống hồ đường Đạo bước cao sâu.

Thâu

Sô sa chi xác cũng hôi tanh, Gớm mặt mà chê dạ chẳng đành. Có xác phàm trần làm xác Thánh, Cũng bằng dụ quỉ đặng làm lành.

Thâu

Tùng:

Tùng Thiên an mạng rán làm lành, Đừng kết oán đời chác lợi danh. Bao thuở đầu non chim vắng dạng, Thị thiền càng thấy bắt buồn tanh.

Thâu

Tương:

Tương nghe Trời Phật chí công bình, Đến cận rõ coi thật hiển linh. Oan khúc nỗi đời thôi chán ngán, Tư bề nào biết cậy ai binh.

Thâu

T oàn thâu 60 Thiện Nam, 21 Tín Nữ.

Ngày 29-12-1926 (âl. 25-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy “Lão giải nghĩa có ba phẩm đồng tử phò loan” & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo

Mercredi 29 Décembre 1926 (25-11-Bính Dần). Thái Bạch Kim Tinh Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Cười... Quờn nghe Lão. Việc cơ bút Hiền Hữu tuy chưa rõ thấu huyền diệu cho trọn mặc dầu, chớ kỳ trung cũng đã hiểu biết chút đỉnh; chẳng phải ai cầm cơ mà đều đặng huyền diệu hết. Lão giải nghĩa có ba phẩm đồng tử phò loan: • Một là Giáng Tâm. • Hai là Mê. • Ba là Giáng Thủ.

Tây phương gọi Intuitif, Semi-intuitif et Automatique. Thầy đã cho Hiền Hữu chấp cơ một đôi khi quả có huyền diệu, nhưng mà có nhiều khi tà bổn thân Hiền Hữu nó lại choán lấy Thiên ý mà dịch trật. Vì vậy mà Hiền Hữu nhiều phen thất chí, nhứt là khi thai bào con Hiền Hữu hiểu à.... Thầy dạy Hiền Hữu cùng Phước Sanh chọn kẻ khác cầu Thầy, hầu truyền bá Đạo nơi tỉnh Biên Hòa nghe à.

Chỉnh đàn Thầy ngự. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Hỉ chư Môn Đệ, chư Chúng Sanh. Thiên Phong bình thân. Voi, con mời những em Thổ Nhơn con vào trong hết lạy Thầy.

Thâu sớ. Thâu hết. Hiếu, con phải trọng hậu chúng nó con nghe. Chư Chúng Sanh thượng sớ, nữ Thổ Nhơn nữa. Thâu sớ.... Cười.... Hiếu vô hành lễ con, Nữ phái trước.

Điều:

Điều hòa tâm tánh phận con hiền, Phải biết kỉnh nhà chúng mới kiên. Đừng thói xua chồng và hiếp bạn, Nên giềng nhờ có nội tề quyền.

Thâu

Cang:

Cang cường quen tánh hiếp dân nghèo, Nghe Đạo Phật Trời cũng muốn theo. Chẳng khác chồi non xô đại mộc, Cũng như lên vực sóng toan trèo.

Lui. Thêu:

Thêu phụng chưa quen nét vẽ hay, Hạnh kia dầu đặng cũng hơn tài. Hiếu trung đã đủ đôi thân trả, Mua phẩm Thần Tiên sẽ bán nài.

Thâu

Nao:

Nao lòng đừng sợ nhọc thân con, Chữ hiếu chữ trung gắng giữ tròn. Đợi buổi xuân xanh qua khỏi cửa, Đưa thề có tiếng nước cùng non.

Thâu

Thiệt:

Thiệt thòi giữ phận thiệt thòi đời, Để kẻ hung hăng được ngạo chơi. May một lẽ đâu Trời phụ khó, Càng xa bước khách lại thêm lời.

Thâu

Quế:

Quế đứng non cao mấy kẻ tìm, Thay lông nhẹ cánh đở mình chim. Nhiều cay đắng hưởng làm khôn khéo, Nhiều đạo đức kêu thế mới mềm.

Thâu

Nam toàn thâu.