Q.II · Bài 101–104 · Bính Dần
Ngày 20-12-1926 (âl. 16-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo
Lundi 20 Décembre 1926 (16-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Thơ Thanh Hiền Hữu, Thánh ngôn in ra chỉ để phát cho trong mỗi Thánh Thất và Chức Sắc Thiên Phong giáo Đạo mà thôi. Hiền Hữu lo lập Luật, còn Thượng Trung Nhựt? Chỉnh đàn, Thầy ngự. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Các con, đáng kiếp cho mấy con nghé, phải có hình phạt như vậy các con mới biết sợ, chớ dỗ dành ngon ngọt các con không sợ, còn Thái Bạch hăm trừng thì các con đều kinh khủng....
Khi Thầy và Thái Bạch khác nhau xa lắm con há? Nhiều đứa sẽ còn bị Thái Bạch nữa, mấy đứa nhỏ rán giữ hạnh không thì bị xuất ngoại mà chớ.... Chư Nhu cầu Đạo.... Nỉ đỏ chỉ vàng con. Trung Nhựt vì đó phải bị phạt, chẳng một điều các con tuân theo Thánh ý. Thầy biểu điều gì các con cũng làm nghịch. Vậy thì Đạo mới thế nào. Con phải nói lại với nó khi nó đến, phải cầu cơ cho Thái Bạch dạy dỗ nghe à.
Thượng sớ. Nguyễn Văn Lạc:
Lạc hoan chưa phải buổi cho mình, Nghĩa mặn tình nồng chớ dễ khinh. Nửa mái tóc tơ còn buộc trói, Đem mình toan gởi cửa anh linh.
Thâu
Lương Văn Hòa:
Hòa vinh hòa khổ cũng chung nhau, Ai xúi đem lê đến đổi đào. Nương cảnh cũ nép cây đợi thỏ, Ngọn nguồn ai rõ nỗi âm hao.
Thâu
Nguyễn Văn Ngãi:
Ngãi nhân cam phận chịu bần hàn, Mình biết trọng mình mặc kẻ sang. Mấy ngón tri âm thưa thớt bạn, Mà trong ngựa bạc cửa sơn vàng.
Thâu
Trần Văn Khuyên:
Khuyên về để chữ lại thơ đình, Chừng đến ngựa mời đặng hiển vinh. Đào quế sum suê xuân vẽ sắc, Hết cơn phàm tục bước Thiên đình.
Thâu
Lê Văn Điều:
Điều hay lẽ phải khá gìn lời, Một điểm đức dồi một vẻ tươi. Con cái muốn nên đường hiếu hạnh, Con tua trước biết sợ oai Trời.
Thâu
Trần Văn...:
Sáng đèn cánh bướm phải tiêu tàn, Phải biết gần quan mới hiểu quan. Thinh thế mượn con tua trả lại, Thủ chơn danh noi Đạo tìm đàng.
Thâu
Nguyễn Văn...:
Thảo chi sang lượm với danh mua, Chẳng hiểu chánh tâm cứ nói đùa. Đứa nịnh năng gần người chánh lánh, Phải ngươi sanh dưới phép nhà vua.
Lui. La Văn...:
Lựa nên một giống máu anh hùng, Chẳng phải phen người đủ lược thao. Chính giữa ba quân không lãng trí, Việc nhà lại chịu nỗi tầm phào.
Thâu
Trần Văn...:
Thình lòng ẩn nhẫn đợi đôi năm, Con khá từ đây biết kiệm cần. Đại phú do Thiên tuy đã vậy, Đủ no không thiếu bởi nên cần.
Thâu
Đá thử vàng kia rõ tuổi cao, Phải nên danh cả chớ tự cao. Đường quan lắm nỗi điều gay trở, Chước lánh nhàn tìm mới chí cao.
Thâu
Mùi:
Mùi chua ngọt bả sang hèn, Đời chác một điều dụ tiếng khen. Trăm tuổi áo là còn gắng điếu, Công trình cửa phạm chả hề quen.
Thâu
Võ Bá...:
Nhạc hay một giọng phải đồng hòa, Muốn mạnh có người với có ta. Đừng ỷ mình hay toan gánh vác, Xưa nay tiếng xóm chả không nhà.
Thâu
Cẩn:
Cẩn ngôn cẩn hạnh khá gìn hoài, Đừng phụ ai cũng chẳng khinh ai. Đóng cửa dạy nhà nên đạo nghĩa, Chẳng vui phong tặng cũng vui tài.
Thâu
Trị:
Trị đời con thử nghĩ cho đời, Ác trọng mình làm cũng gọi khinh. Kẻ mất lưỡi cày hô mất cán, Thành ngôn là biết chánh ngôn thình.
Thâu
Chác:
Chác điều buồn thảm dẫy đầy lòng, Hết kiếp phận mình cứ long đong. Dựa cột cột xiêu nhà sập nóc, Kham tai cái kiếp cửa nhà không?
Thâu
Cả Nữ phái thảy đều thâu.
Ngày 21-12-1926 (âl. 17-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo
Mardi 21 Décembre 1926 (17-11-Bính Dần). Thái Bạch Thượng Trung Nhựt, Hiền Hữu nghe Lão dặn phạt há. Nếu chẳng vậy thì quyền Lão để trị ai. Không một điều nào Thầy dặn Hiền Hữu tuân y theo. Thử đọc Thánh ngôn lại thì là cử chỉ Hiền Hữu sái hết. Hiền Hữu không tuân mạng lịnh Thầy, ai tuân? Hiền Hữu lỗi trước sau trị ai? Phải làm gương cho em út thì mới phải là anh Cả. Cái quyền mình nó cũng phải đồng với hình phạt mình, biết lỗi mình mới đặng trị lỗi người... nghe à.
Nội đêm nay phải quì hương. Chỉnh đàn nghiêm trang đặng Thầy ngự. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Hỉ chư Môn Đệ, chư Thiện Nam, Tín Nữ, Trung, cho các Thiện Nam Tín Nữ ngoài vào, dặn chúng nó làm thinh thủ lễ nghe. Thượng sớ. Hoài, con xét xem Đàn cho nghiêm nhặt nghe. Nguyễn Thị...:
Hậu nhựt công khanh để nối đời, Thảnh thơi non hứng gió thanh chơi. Đua đường Nhơn đạo coi mòn sức, Công quả đường tu đã phải thời.
Thâu
Cao Thị...:
Nho phong một cửa để khuyên người, Tháng lụn ngày qua đã bỏ trôi. Sự nghiệp cha xưa không gắng giữ, Hỡi đâu là hiếu khá đền bồi.
Thâu
Nguyễn Thị...:
Huệ trí phải lo dưỡng tánh chơn, Đừng lo âm ấp thiệt cùng hơn. Khuyên lòng khá niệm vài câu kệ, Bể Thánh nghiêng tai lóng tiếng đờn.
Thâu
Huỳnh Thị...:
Đào hoa mang mặt chịu đông trêu, Của cải thế gian có một điều. Chuộc tội mua oan đưa kiếp đọa, Thành thân khá nhớ lợi danh thiêu.
Thâu
Khưu Thị...:
Viện trong đảnh túc của son pha, Một cảnh sao nay chí một nhà. Ít đức trách Trời chưa phải lẽ, Tại mình oan nghiệt trổ sanh ra.
Thâu
Trần Thị Mài:
Mày dày mặt dạn đến dòm Trời, Thiệt quá sức rồi chớ phải chơi. Ta dặn về nhà lo cúng tế, Tổ tông hoang phế bấy lâu rồi.
Thượng. Trần Thị...:
Cận hiền như ở lộn chi lan, Chọn lựa người ngay kết nghĩa vàng. Miệng ngọt lòng chua ai dễ thấu, Chen vào tội chướng mất an nhàn.
Thâu
Nguyễn Văn...:
Đầy đủ đừng toan để đến tràn, Công trình gầy dựng nghiệp nhà an. Chia lo đã lắm công chồng đỡ, Mái tóc nhớ nay nửa trở vàng.
Thâu
Phạm Thị...:
Tảo tần con khá gắng chung lo, Đẹp thiếp mới ra nở mặt trò. Hai gánh chia đồng khi nhẹ bớt, Coi theo thiên hạ học nên trò.
Thâu
Huỳnh Thị Kẻ:
Kẻ câu chót núi tính nên gì? Chưa đứng mà toan muốn tính đi. Của cải đầy đồng không biết hết, Cứ ngồi xó ró kiếm phân bì.
Thâu
Đặng Thị Xược:
Xược lên cho khỏi đảnh non cao, Rồi trở xuống lo nỗi té nhào. Danh lợi đừng rằng đời nễ mặt, Mình còn lắm kẻ đội trên đầu.
Thâu
Võ Thị Cận, Nguyễn Thị Huệ:
Huệ lan chung đứng mái Tây hiên, Biết phải cùng nhau dữ hóa hiền. Kẻ đố người làm đôi đứa hại, Trăm điều nhẫn nhịn mới là Tiên.
Thâu
Đoàn Thị...:
Định chi trước phải đủ ba lo, Đừng tính như đui bước phải dò. Một tới ba lui hơi ngất ngưỡng, Nên chi cho đặng nghiệp nhà to.
Thâu
Lê Thị Đèo:
Đèo bồng lắm kẻ xúi con hư, Hễ biết nên hư khá khử trừ. Nhẫng giận nhẫng than thêm nỗi khóc, Biết bao gặp mặt kẻ sanh thơ.
Thâu
Trần Thị Ới:
Ới hợi mình nay tuổi đã già, Chết đây ắt sẽ trở ra ma. Nghe Trời đến dạy điều đạo đức, Tới học may khi gỡ tánh tà.
Thâu
Nguyễn Thị Xuyên:
Xuyên dương trăm bộ đấng nên tài, Vùi lấp bấy chầy chí khí trai. Dựa cửa rán xem ngoài thế giái, Nên danh nào phải ngủ nằm dài.
Thâu
Xích:
Xích Bích thắng Tào cậy gió Đông, Nhà cao nghiệp lớn bởi khuôn hồng. Phàm thân chưa vỗ tay nên sấm, Thiên lực hòa nhơn khá giữ phòng.
Thâu
Chánh:
Chánh tâm thân mới vẹn đường tu, Phải sánh đời này tỉ hữu ngu. Thanh tịnh thân vào thanh tịnh điện, Chẳng quen đỉnh núi thấy cao mù.
Thâu
Ngày 22-12-1926 (âl. 18-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo
Mercredi 22 Décembre 1926 (18-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Thượng Trung Nhựt, Hiền Hữu viết thơ cho mấy Thánh Thất lục tỉnh nói: Thượng Kỳ Thanh bị trục xuất ra khỏi hàng Môn Đệ, chẳng còn quyền hành truyền Đạo nữa. Như nó chẳng tin nghe lời bị phạt: Tả Đạo Bàn Môn thì chịu nghe à. Đã lập Pháp mà nó muốn làm chi thì làm như buổi trước vậy hoài, thì bị phạm Thiên Điều tránh sao cho khỏi tội.
Hộ Pháp, Hiền Hữu khá an lòng. Chỉnh Đàn cho Thầy ngự. Tái Cầu: Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Các con Nam phái cầu Đạo thượng sớ. Trung, có lắm đứa chí quyết đến xin hỏi gia đạo và thử thánh Thầy. Con khuyên chúng đừng vọng động tà tâm lắm vậy mà phải bị tội với Thiên Đình.... nghe. Tái Cầu: Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Nam phái thượng sớ: Kẻ ở xa trước, Thầy miễn lễ.
Nguyễn Văn Kỳ:
Kỳ ba Đại Đạo mở đưa lời, Lánh tục đem thân đến cảnh Trời. Vở lối đường xưa ngăn đón khách, Thương sanh dạy lẫn Đạo đưa lời.
Thâu
Yos (Đàn Thổ):
Vô hành bất thức Đạo dương khai, Hữu dụ nhơn sanh khá cảm hoài. Chánh lý hằng tâm tu tín thiện, Thân vô nhựt hỷ nhiểm trần ai.
Thâu
Khách Trú (Soài Riêng):
Tông môn hậu nhựt đoạt vinh hoa, Khả trạch quả nhân tánh thuận hòa. Hữu đạo tự nhiên tâm khoái lạc, Chí công khả độ khách Trung Hoa.
Khá dịch bài thi đưa cho Thổ nhơn xem nghe. Bính viết chữ Nho đưa cho nó. Ngọc:
Ngọc không trau chuốt khó nên hình, Người chẳng kiên tâm trọng hóa khinh. Thánh đức chưa ai sanh đủ sẵn, Đừng xa chánh Đạo mất oai linh.
Thâu
Vi bằng nào rõ chánh ra ngoài, Hơn phép cao xanh thiệt rất hay. Trong thế còn người mong thoát tội, Kỳ trung chưa lọt kẻ ra ngoài.
Lui. Thêu:
Thêu phụng nên xinh chỉ nhuộm màu, Mình không đạo hạnh mới ra sao. Như người trần lổ đi đầu chợ, Như kẻ mang gông muốn nhảy rào.
Lui.
Ngày 23-12-1926 (âl. 19-11-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ và dạy đạo
Jeudi 23 Décembre 1926 (19-11-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Quới, xuất ngoại, chừng khăn áo trang hoàng sẽ vào chầu. Thánh Thất nhỏ há, Hiền Hữu Thượng Trung Nhựt đáng lẽ Đại điện nới vào trong mới phải. Hiền Hữu sai kẻ làm song ly bao vòng nới ra cho tới tượng Phật Tổ làm bái đình nghe.... Cười.... Trung bạch về sự Như Nhãn đương đau nghe phụ nữ cản trở và đòi Thánh Thất.
Nó chẳng ăn năn thì phải chết mà chớ. Chỉnh đàn Thầy ngự. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Các con.... Trung, con cho một sắc dân rất yêu dấu của Thầy là
người Thổ vào hầu nội, mời Tông. Tông: Phải giải nghĩa cho chúng nó nghe con. Chơn thần cửu biến giáo nhơn gian, Tịnh giả tâm thanh đắc lạc nhàn. Nhứt kiếp Như Lai kinh Phật Tổ, Nhị căn Lão Tử phẩm Tiên ban. Tam ngươn chuyển thế truyền Chơn Đạo, Khảo tánh tùng hoan độ khách phàm. Luyến ái hậu tình khuynh thủ đảo, Thâu hồi chủng tử thoát hồng trần. Vui, cười Trung. Thầy toàn thâu.