Q.II · Bài 130–133 · Bính Dần
Ngày 18-01-1927 (âl. 15-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch & Đức Chí Tôn thâu Môn Đệ dạy đạo và dạy về Ngũ Giới Cấm (giới tửu)
Mardi 18 Janvier 1927 (Rằm tháng Chạp Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, hỉ chư Nhu, Lão là người thay mặt cho Thầy, chư Đạo Hữu xin chi? Dâng sớ. Đạo Quang xin phổ thông ba cuốn Kinh. Cười... Đã chẳng phải cuốn ấy mà thôi, cả Luật lệ Minh Sư phải cần dùng hết thảy nghe à, trừ ra việc độ hồn.... Chi nữa.... Ngọc Lịch Nguyệt bạch về sự cầu siêu cho ông già Mục Thanh.
Thầy chẳng biểu vậy, Lão hỏi lại. Hộ Pháp, Thượng Phẩm, Lão có đi phải cầm cơ như Lão đã để mà đợi, đừng thấy thăng mà để xuống... Cười... Chẳng một điều trúng... Giỏi cách sắp đặt cho thiên hạ đồn đi làm đám theo bọn Tả Đạo. Cầu lễ tại Thánh Thất và cả Thánh Thất Lục Tỉnh, chư Đạo Hữu đều cầu nguyện mà thôi. Thượng Trung Nhựt bạch xin hỏi: Từ nay về sau những vụ làm tuần, cầu siêu đều cầu lễ tại Thánh Thất.
Như vậy luôn luôn, như tang chủ muốn nhiều cầu nguyện cho cha mẹ thì rước mời tùy ý... nghe à. Đại lễ tại chánh Thánh Thất mà thôi. Mục Thanh chẳng phải là chúa của nền Đạo nghe à. Thượng Phẩm Hiền Hữu bị phạt 5 nhang vì vô lễ trước mặt Lão hôm qua... nghe à. Tái CẦU: Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Chư Chúng sanh phải tịnh tâm cầu nguyện đặng Chí Tôn đến giáo Đạo, khi bái lễ rồi phải ngồi kiết tường chẳng đặng một tiếng khua động, nếu thất lễ, Chí Tôn quở đến Lão thì Lão đuổi hết chẳng cho người cầu Đạo nghe à.
Tái Cầu: Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Các con, chư Chúng sanh, Bình thân chư Thiên Phong, còn các Chúng sanh ngồi. Các con nghe vì sao mà phải giải tửu. Thầy đã dạy rằng: Thân thể con người là một khối chơn linh cấu kết lại, những chơn linh ấy là đều hằng sống. Phải hiểu rằng: Ngũ tạng lục phủ cũng là khối sanh vật mà thành ra, nhưng mà phận sự chúng nó làm thảng hiểu biết hay là không hiểu biết đều do nơi lịnh Thầy đã phán dạy.
Vậy Thầy lấy hình chất xác phàm các con mà giảng dạy. Trước Thầy nói: Vì cớ nào rượu làm hại cho thân thể con người về phần xác? Hình chất con người vẫn là thú, phải ăn uống mới nuôi sự sống, như rượu uống vào tỳ vị, nó chạy vào ngũ tạng lục phủ đủ hết; thì trái tim con người chẳng khác nào như cái máy chánh để trữ sự sống cũng phải bị nó thâm nhập vào, làm cho sự lao động quá chừng đổi thiên nhiên đã định, thôi thúc huyết mạch phải vận động một cách vô chừng mà làm cho sanh khí nơi phổi chẳng đủ ngày giờ nhuận huyết tinh sạch cho đặng.
Trược huyết ấy thối lại cùng trong thân thể để vật chất ô trược vào trong sanh vật. Mỗi khối ấy ăn nhằm phải bịnh một ngày thêm một chút hết cường tráng; cốt tủy lần lần phải chết, thì thân thể các con phải bị chết theo. Nhiều kẻ bị chết nửa thân vì rượu nên ra đến đổi. Thầy dạy về hại của phần hồn các con. Thầy nói: Cái chơn thần là nhị xác thân các con là khí chất “Le sperme évaposé” nó bao bọc thân thể các con như khuôn bọc vậy, nơi trung tim của nó là óc, nơi cửa xuất nhập của nó là mỏ ác, gọi tiếng chữ là Vi Hộ.
Nơi ấy Hộ Pháp hằng đứng mà gìn giữ chơn linh các con khi luyện thành Đạo đặng hiệp một với Khí, rồi Khí mới đưa Thần đến chơn thần hiệp mà siêu phàm nhập Thánh. Vậy thì óc là nguồn cội của Khí, mà óc cũng bị huyết mạch vận động vô chừng làm cho đến đổi loạn tán đi thì chơn thần thế nào mà an tịnh đặng điều khiển, thân thể phải ra ngây dại, trở lại chất thú hình, mất phẩm nhơn loại rồi, còn mong chi đặng phẩm Thần, Tiên, Thánh, Phật.
Lại nữa buổi loạn Thần ấy để cửa trống cho Tà mị xông đột vào giục các con làm việc tội tình mà phải phận luân hồi muôn kiếp. Vậy Thầy cấm các con uống rượu nghe à. Thầy ban ơn cho các con. Cư, con phải nhớ lời Thầy dặn rằng: Phải sợ Thái Bạch cho lắm, khi Thầy giao quyền thưởng phạt cho Người. Chỉ sợ cho ba đứa con mà xin bớt tính nghiêm khắc, song Thần, Thánh, Tiên, Phật kia Người còn chẳng vị huống lựa là các con.
Thầy dặn lại nữa, các con phải giữ mình chừng sáu tháng nữa nhập vào Hiệp Thiên Đài thì Thầy điều khiển, hết dưới quyền Người nữa nghe à. Thầy sẽ dạy Thái Bạch phân định, Mục Thanh con nghe. (Anh Tư Mắc) Tái CẦU: Thái Bạch Bình thân... Miễn lễ.... Nam Nữ Thổ nhơn đến gần đây... Thâu... Lui. Nữ phái thượng sớ mười người một lần. Đọc tên lớn... Thâu. Phải dặn chúng nó rằng: Vào hầu Đại Điện thất lễ chư Thần hành nghe....
Xưa:
Xưa nay chẳng có khác đâu nào, Phải tưởng thương đời lắm nỗi đau. Lớn thế thường hay xô đẩy kẻ, Nghèo hèn đạo hạnh chịu đeo sầu.
Thâu
Trọn:
Trọn đời nhẫn chịu nhọc nhằn thân, Một gánh mà mang biết mấy lần. Lời lỗ không người binh vực đỡ, Than ôi! cô quạnh phận hồng nhan.
Thâu
Cao:
Cao sâu đã hiểu cuộc trần hoàn, Có nợ trả rồi chớ thở than. Ấm lạnh chờ người đưa mảnh áo, Chùa tranh giữ sẵn Phật bằng vàng.
Thâu
Hóa:
Hóa sanh đã sẵn mực công bình, Vua chúa phàm dân cũng có sanh. Thế thượng không người trăm tuổi sống, Tiếng đời hằng ngợi kể nên lành.
Thâu
Được:
Được lòng người chẳng dễ gì đâu, Khỏi khách trần gian gẫm khó cầu. Tai trống mắt mờ thôi đã thấy, Nghe chi thấy rõ Đạo cao sâu. Thâu hết bỏ Thị Được.
... Nam... Tôn, Hiền Hữu thâu hết chư Nhu hậu điện... Chí:
Chí lâm gánh vác nổi giang san, Buồn nỗi thép thau chẳng hóa vàng. Ôm mối mộng thìn lơ láo kiếp, Mà quên thân chẳng đặng cho toàn. Trở về sám hối nữa nghe.
Lễ nghi khá giữ nét nhà mình, Xấu hổ chi chi lại rẻ khinh. Một nhà gia pháp xưa đâu mất, Để lũ con hoang rất bất bình. Thâu hết bỏ Lễ.
Kỳ: Kỳ ngộ lịch phùng mãn trí tư, Vô lao nan đắc thủ vinh hư. Phấn tâm bách thế tu Nhơn đạo, Tửu hạnh tùy phương đắc Hớn thi. (đọc thử)
Thâu
Có chi khuất lấp đặng cơ Trời, Nép của hại người há tưởng chơi. Mang tội cùng đời, Trời há bỏ, Ăn năn Lão dạy khá nghe lời.
Thâu
Thâu hết bỏ Đó. T oàn thâu chư Nhu còn lại. Tái Cầu: Thái Mục Thanh Hiền Hữu muốn làm chi thì làm, Lão đã thông cùng Địa Tạng Vương, người nói rằng: Phải đem vào Vọng Thiên Đài, mà đợi một năm nữa, người cho tái kiếp lên Lục Thập Nhứt Địa nghe à...
Ngày 19-01-1927 (âl. 16-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch thâu Môn Đệ và dạy đạo
Mercredi 19 Janvier 1927 (16-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh,
Bình thân... Miễn lễ. Thổ nhơn Nam Nữ đồng nhập nội. Tường, nhớ dặn chư Sơn giữ Trai nghe. Thâu... Lui. Nữ phái mười người vào một lượt, đọc tên mau.
Liên:
Liên huê mấy thức chẳng phai màu, Giữa chốn bụi nhơ giữ phẩm cao. Mây gió đành thân đem chứa giọt, Ngàn năm trinh tiết phận yêu đào.
Thâu
Dầu:
Dầu hay chớ ỷ một mình hay, Dưới thế gian xem lắm trí tài. Ô hám biết mình không thấy chúng, Cơn mê thừa bếp mới nhà ngoài.
Bỏ Dầu. Thượng Trung Nhựt cầu hỏi kiểu Hiệp Thiên Đài. Trưa mai Lão vẽ. T oàn thâu.
Ngày 20-01-1927 (âl. 17-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy thi văn (Điệu văn Động Đình: Biến hóa Thập Nhị Khai Thiên) & thâu Môn Đệ và dạy đạo
Jeudi 20 Janvier 1927 (17-12-Bính Dần). Thái Bạch
Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Nhu, Lão dạy lập Hiệp Thiên Đài tạm trong khi sửa Luật, chớ chánh Hiệp Thiên Đài chẳng phải như vậy. Bề cao 9 thước mộc. Bề đàn cho tới nóc là 8 thước mộc. Bề ngang bằng bề ngang Thánh Thất.
Phải làm thang lầu ngay Đại Điện cho Hộ Pháp đi thẳng một đường từ Hiệp Thiên Đài vào Đại Điện hiểu à. Bề sâu 4 thước Lang sa. Lão dạy văn. Chư Nhu ngồi kiết tường. Thượng Phẩm Hiền Hữu có điệu biến hóa số 1. Bốn bài kia rồi, bây giờ lấy lại số 1 Lão tiếp nữa. Số: 1 Trên là Tứ Thời, giữa Tam Tài gọi điệu văn Tam Tài.
Nhơn vật khác vời, Vị chữ kim thời, Phong dời tục đổi, Điền viên đất nổi lên vàng, Oằn vai nông chịu muôn ngàn thuế sưu. Tròn năm luống phận cần cù, Không nuôi thê tử không bù thân sanh. Nhỏ tùng đinh, Lớn tùng binh, Già nằm canh. Mảnh tơi còn phận chưa lành, Máu đưa quan núc mỡ dành làng ăn. Thân trâu phải chịu nhọc nhằn, Đòn roi lão mục, tiếng dằn thằng chăn. Phải tùy phương nắng, dõi dắn dai dù. Jeudi 20 Janvier 1927 (17-12-Bính Dần).
Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Miễn lễ... Bình thân. Lui. Kêu Bửu Phước. Lão phong cho Hiền Hữu chức Thái Giáo Hữu. Hứa nhập Thổ nhơn. Tường dặn chư Sơn thủ Trai nghe. Thâu... Lui. Nữ phái thượng sớ. Mảng:
Mảng trông nguyệt lặn với hoa khai, Buổi biết nên thân phải ép nài. Một thấy mười không đời há rõ, Khen chê miệng thế mặc chê bai. Thâu hết bỏ Mảng. Lui.
Nguyên về tập tánh cho có Đạo tâm nghe. Đừng tưởng ham vui đến thử. Thâu.... Lui. Dày:
Dày công rán lấy tấm thành thờ, Một Đấng khai Thiên đã giáo cơ. Phước lộc tùy nên công quả để, Ngày sau con cái đặng nương nhờ.
Thâu
Hạnh:
Hạnh tu đã chịu lắm cay chua, Đạo thế cho xong mới đến chùa. Trăm nết mình đây còn phải đổi, Lựa là xử thế luống tranh đua. Thâu hết bỏ Hạnh.
Cam:
Cam La sớm phận đã nên quan, Mình thiệt thòi thôi cứ việc làng. Một gánh một bưng chi tưởng dễ, Đeo mình cho nặng lết lang thang.
Thâu
Trí:
Trí để chẳng toan gánh vác đời, Chẳng nên quan cả đặng cao ngôi. Thôi ban Giáo Hữu lo cho kẻ, Bị nẻo trầm luân bước khó dời. Thâu. Bỏ Xương.
Chiếm:
Chiếm công phải gắng Đạo lo lường, Thấy phận gian truân Lão cũng thương. Về tập ăn chay cùng kiếm phước, Lại đây Lão sẽ chỉ nên phương.
Thâu
Thượng Trung Nhựt, Hiền Hữu cấm đừng cho kẻ nào ăn mặc vô lễ vào Đại Điện nghe.
Ngày 21-01-1927 (âl. 18-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy thi văn (Điệu văn Động Đình: Biến hóa Thập Nhị Khai Thiên) & thâu Môn Đệ
Vendredi 21 Janvier 1927 (18-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Ngồi kiết tường. Thượng Trung Nhựt bạch hỏi kiểu Thiên Phục Thái Giáo Hữu. Mặc như các Giáo Hữu phái Thượng, màu vàng. Hộ Pháp, Hiền Hữu ngâm hết. Hay! Nhưng Hiền Hữu nhớ thuộc lòng mỗi bài Lão cho nghe... Lão tiếp. No-2 Trên là Bát tuyết, giữa là Ngũ hành, gọi
là điệu văn Ngũ Hành. Một thổ võ xưa kia nên tuấn tú, Bị tay phàm làm xấu nét phong quang. Ôi! Thương thay cho cẩm tú giang san, Đầy sông ngui ngút khói thuyền, Đầu non súng giữ, cuối triền gươm đoanh. Công dân đắp lũy bồi thành, Tay mình lại cột lấy mình thảm thay. Nỗi lương tháng bổng ngày, Nỗi tiền hỏi bạc vay, Nỗi trả thuế đóng bài. Thợ hay đầy đủ đức tài, Giũa đêm chẳng đủ, bào ngày không kham. Miệng ăn quá sức tay làm, Thê nhi thiếu kém thân phàm chẳng no.
Cũng trò. Vendredi 21 Janvier 1927 (18-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Miễn lễ... Bình thân.... Tường, dạy người Thổ trước rồi mới tới mấy người Trung Huê, đừng để lộn nhau như vậy... Biểu chúng nó quì.... Thâu.... Lui..... Cười... Chư Đạo Muội học gương của đờn bà Thổ nghe. Trung Huê: Khôi:
Khôi tinh nhứt thế đáo trung ba, Thiên hạ nhị phân tại Nhỉ Hà. Tấn giả vô mưu an bá tánh, Nể phu nan thoát nạn can qua.
Trị:
Trị giả thị bình loạn giả khuynh, Trung Huê hữu nạn tại đao binh. Khả tu trạch kế cư ngoại quốc, Mạc hám cường tranh thất thế tình.
Long:
Long phi yểu yểu tận đông hườn, Nam Bắc đồ vương mạc cảm đương. Phục quốc nhứt triều, triều nội loạn, Thùy văn khả cứu thế hườn hương.
Thâu
Nữ phái 10 người. Chác:
Chác hờn mua oán cũng vì người, Sự thiệt mà ra một trận cười. Nuốt tiếng chưa qua Trời Đất chép, Thông điều đạo hạnh khá nghe lời.
Thâu hết. An:
An vui khá giữ một lòng thành, Mặc kẻ khôn ngoan quỉ chước lanh. Đưa khách thuyền Tiên ngừa trước ngõ, Phân minh tội phước khá nên dành.
Thâu hết. Nghiên:
Nghiêng triền hiếu nghĩa gánh đôi vai, Phải xử cân phân nết gái tài. Mặc kẻ xúi hư cùng giục lỗi, Nên mình gẫm đáng đủ hòa hai.
Thâu hết. Lẫm:
Lẫm cao đừng tưởng phận nên giàu, Ngảnh lại coi đời vắn biết bao. Trăm tuổi chưa vui cơn mộng điệp, Đã tiêu hết nghiệp khác xưa nào.
Nam toàn thâu. Bỏ Phạm Văn Đậu.