Q.II · Bài 134–138 · Bính Dần
Ngày 22-01-1927 (âl. 19-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy thi văn (Điệu văn Động Đình: Biến hóa Thập Nhị Khai Thiên), thâu Môn Đệ và dạy đạo
Samedi 22 Janvier 1927 (19-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Thượng Trung Nhựt, đốt sớ “Hành Hương”.... Cười... Hộ Pháp Hiền Hữu bảo hộ há?... Kêu Hành Hương quì ngay cơ. Chịu vậy khá tuân vậy, phải trở lại ngày kỳ hẹn... em nghe... em lui. Thượng Trung Nhựt xin phép khai đàn cho chư Đạo Hữu nhà ở gần Thánh Thất Long Thạnh. – Đừng làm như vậy mất phép công bình và mất Luật lệ Đạo, để phận sự Kỳ...
Nghe dạy văn: Số 3: Trên là Lưỡng Khí, giữa là Cửu Thiên. Lợi bỏ, Không lo, Cướp to, Giựt nhỏ.
Trường thương lấp ló ít người, Nơi tay dị chủng như Trời nắng mưa. Quốc dân ăn thẩy uống thừa, Khôn ngăn bán lận khó ngừa buôn gian. Cửa Sàigòn tính bán áp chế nội hàng, Gạo bắp chở ngoại bang giành phần xuất cảng. Dùng mưu phản gián Nam Bang, Đoạt thâu cho sạch vàng ngàn bạc muôn. Nọc ăn máu nước thúi ruồng, Khô khan lạc khí hao mòn hồn tinh.
Tính toán vốn lời mình, đừng chịu làm thinh e lỗ vốn. Un don pour échanées prenez garde aux pertes. Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh. Bình thân. Thái Bính Thanh, Hiền Hữu tức cấp về đem Tiếng lên vì nó bị rầu mà sanh bịnh. Lên rồi Lão sẽ chỉ thuốc... Cười.... Thượng Trung Nhựt, Hiền Hữu phải viết thơ cho Đạo Quang - quyền Thượng Chưởng Pháp - nói rằng: Cũng vì lỗi xưa của người nên bị ma khảo nói rằng hai đứa quái ấy sẽ làm một món binh khí của Lão hành phạt kẻ xúi giục chúng nó; lại nói rằng: Chẳng một ai phạm đến oai linh Thầy mà không bị hình phạt.
Lão sẽ cho chúng ngây ngây dại dại trước mắt muôn người cho biết quyền hành của Lão. Sự chết chẳng phải hình phạt, muốn chết há dễ chết sao?... Đem giấy vàng và son... bằng bàn tay. Thái Bính Thanh, đem theo bỏ vào mình đặng dắt nó lên... Đuổi người Thổ nhơn điên ra... Lui. Nữ phái thượng sớ. Trầm:
Trầm luân khổ phận lắm hay không, Chẳng nghĩ xưa kia mến bụi hồng. Non núi trời mây sao chẳng nhớ, Lo theo hạc nội với qui đồng.
Thâu hết. Diêu:
Diêu phong mấy khúc khách phàm trần, Những mến phụng lầu ngự các lân. Mến lộc đua chen trong biển khổ, Thiên niên chẳng quản một duyên phần.
Thâu hết. Đầy:
Đầy tai đã lắm thị cùng phi, Não trí phàm nhân há biết gì. Đạo đức nâng cao nhơn vị nữa, Chưa vô.... giữa lại khinh khi.
Thâu hết. Nam, Tiếng:
Tiếng sấm vang tai đã hoảng hồn, Nay khen tỉnh ngộ chọn mưu khôn. Ba đời nhơn nghĩa duyên còn hưởng, Gắng để đức bền đến tử tôn.
Thâu
Vượt:
Vượt gió hồng đương trở cánh về, Chừng qua khỏi nạn hết hồn mê. Trăm non ngàn biển tuy chưa chán, Cũng đứng vân phong trổi cánh sè.
Thâu
Đậu:
Đậu Yên Sơn để mấy giòng truyền, Truyện tích xưa còn để tiếng khuyên. Đạo cả đức cao non nước nhuộm, Cũng như Tô Võ đến Huyền Thiên.
Thâu
Châu:
Châu về hiệp phố dễ ai hay, Có đức tiếc cho chẳng có tài. Nửa cánh gươm phơi gan tuấn kiệt, Chậm chơn đợi gió thổi vân đài.
Thâu
Tôn:
Tôn nghiêm đã dạy nết xưa sao, Nay lại không kiêng giữ chút nào. Ai nói cha thầy con bán sách, Nên danh đợi thuở huyệt kia đào.
Thâu
Trọng:
Trọng mình trước hết trọng người đời, Cả khí Càn Khôn kẻ hưởng hơi. Bảy bước chưa nên tài xạ kích, Công danh đâu lại đợi người mời.
Thâu
Soi:
Soi lòng khá mượn kiến minh tâm, Biết xét biết suy phải hổ thầm. Đạo đức một nhà mình dở hết, Buồn đời mà hỏi tuổi bao lăm.
Thâu
Nhiều lắm chẳng thể cho thi đủ, cứ kêu tên. Thâu: Thạnh, Đường, Thêm, Cận, Rùm, Đó, Điện, Thổ, Hoằngsen, Xao, Hiếm. Đại:
Đại công khá lập độ nhơn sanh, Cải ác mà theo mối Đạo lành. Chức Giáo Hữu phong cho đáng mặt, Bỏ đời theo Phật gẫm nên đành. Đại phải trai giái tu hành, sau ta trọng dụng.
Ngày 23-01-1927 (âl. 20-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy thi văn (Điệu văn Động Đình: Biến hóa Thập Nhị Khai Thiên), thâu Môn Đệ và dạy đạo
Dimanche 23 Janvier 1927 (20-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Ngồi kiết tường nghe Lão dạy văn: Ngụ đời Số 4: Trên là Thập Nhị Thời. Giữa là Thập Điện Diêm Cung. Gọi là điệu văn Thập Điện. Kìa Quan viên Chức sắc bôn chôn, cũng lũ dại học khôn, Nọ binh lính Tổng làng chộn rộn, cũng lũ ngu ăn hổn. Mua phẩm hàm tước hộ cầu tôn, tiền ngàn không sợ tốn.
Cửa công huyện mãn nha còn, Dạ thưa lưỡi mỏi, cúi lòn lưng cong. Lằn xanh ưa hửi mùi đồng, Ham thân nô lệ mến vòng tôi con. Lớp lương tháng chẳng tròn, nỗi vợ con ương yếu, Rủi phải cơn thốn thiếu, chịu người níu kẻ đòi. Đã quen tiếng buộc lời lơi, Gian làm ra phải lỗi dời thành ngay. Dày công đếm số mề đay, Mực văng nhuộm tánh, viết mài tiêu tâm. Có chi ham....
Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Chúng Sanh. Bình thân. Tường, Hiền Hữu dặn chư Sơn thủ trai. Thổ nhơn quì.... Thâu... Lui. Nữ phái thượng sớ. Rỡ:
Rỡ ràng đặng thấy Đạo khai thành, Độ tử cũng còn tính độ sanh. Đặng sống ngày nay xem tạng mắt, Công phu dành để dạ làm lành.
Thâu... Lui. Thê:
Thê hiền còn thuở lập chồng sang, Phải biết tôn trong mới tới làng. Gìn dạ nhớ chồng là chúa vợ, Đừng lời phạm thượng thói nghinh ngang.
Thâu
Phận:
Phận còn nhiều nỗi chịu buồn vui, Phải biết gian truân mới biết mùi. Trần tục lắm điều cay đắng ẻ, Chôn thân đừng để kiếp căn vùi.
Thâu
Ngàn:
Ngàn năm ít kẻ để danh nêu, Đạo đức nên trang phải biết điều. Danh lợi là tuồng đày đọa phận, Thương thân phải hiểu máy Thiên Điều.
Thâu
Tre:
Tre tàn măng mọc cuộc đời in, Đánh lận mưu sâu khá giữ mình. Già chết chớ còn bầy trẻ sống, Tham người, người cũng biết tham mình.
Thâu
Sương:
Sương bay sáu tháng bởi người oan, Bổn tánh phàm nhân ít hiểu nhàn. Công khó hay than cho nỗi khó, Điều sang tánh lại hám mùi sang.
Thâu
Thêu dệt hay lo nói chuyện người, Nhiều phen hại kẻ tưởng là chơi. Đừng đừng có nết hay chê lẫn, Phán đoán người duy có một Trời. Toàn thâu. Lui...
Ngày 24-01-1927 (âl. 21-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy thi văn (Điệu văn Động Đình: Biến hóa Thập Nhị Khai Thiên), thâu Môn Đệ và dạy đạo
Lundi 24 Janvier 1927 (21-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Ngồi kiết tường.... Hộ Pháp, Hiền Hữu ngâm mấy bài trước cho Lão chỉ tên bốn bài chót. Thượng Phẩm Hiền Hữu có đề số 1: No 1 - Trên là “Tứ Thời” giữa là “Tam Tài”, gọi điệu văn Tam Tài. No 2 - Bài nhì, trên là Bát T uyết giữa là Ngũ Hành, gọi điệu văn Ngũ Hành. No 3 - Bài ba, trên là “Lưỡng Khí” giữa là Cửu Thiên.
No 4 - Bài tư, trên là “Thập Nhị Thời” giữa là Thập Điện Diêm Cung, gọi là điệu văn Thập Điện. Chỉ rõ ràng Bát Quái, Bát Quái đã biến đủ nhứt âm, nhứt dương. Lão tiếp thêm cho đủ 12 điệu văn, gọi là “Thập Nhị Khai Thiên” Động Đình Hồ.... Ngụ đời Số 5: Nguồn nước cấm Thủy lợi thâu Chiếc thuyền câu Ra thủ phạm Nghề xưa hạ bạc đã nhàm Nay dân đói khó ra làm không no Lúc giăng lưới khi đóng nò Mảng lo tàu chặn, nhẫn dò bè trôi.
Cá chê mồi Bởi quen muối, Không tránh lưới Nào khi nguyệt giỡn sóng cười Thú hay mặt nước chơn trời ngửa nghiêng Kinh luân đứt nối khó truyền Gãy câu Khương Tử, đắm thuyền Ngư Công. Song cũng vẫn một lòng.... Thái Bạch Ô trược, ô trược! Bửu Phước Kỳ, Lịch đuổi chư Nhu ra ngoài, coi ai không uống rượu mới để cho vô. Thượng Trung Nhựt, từ đây phải nhớ trước khi vô Đại Điện phải đuổi những kẻ say nghe.
Bình thân..... Cấm nhang đầu cơ. Thâu Thổ nhơn. Tường, dặn chúng nó năng làm phước nghe. Trung Huê ngũ nhân thính ngã:
Trung Huê tự hữu Thánh quyền phân, Độc lập nhứt triêu đắc khánh thần. Dị chủng phạm thường nan hối cập, Tùy phương định đắc hiệp giang sơn.
Chi:
Chi lan tự hữu có mùi hương, Phải thế tay ai hết gọi thường. Mến bạn còn chờ ngày hội ngộ, Vui vầy chốn tịch hưởng an khương. Thâu bỏ Bữu.
Đẩu:
Đẩu giai phải chịu nạn binh đao, Người dữ xem ra chẳng khác nào. Cây cả còn chờ ngày rựa cốt, Chẳng qua báo ứng chậm cùng mau.
Thâu hết. Nguyên:
Nguyên nhơn mà chịu phận dường này, Khéo lựa coi ngày đặng đến đây. Thôi mắt chán chường về định liệu, Mau chơn theo giỏi kịp cùng Thầy.
Thâu
Điệp:
Điệp lạc qui căn tiếng đã rằng, Còn ngươi ngươi có biết sao chăng? Làm người chẳng bổn là người lạc, Ví tựa ông Hồ ghét chú Tăng.
Thâu
Hà Văn Giáo:
Giáo dân tuy chẳng mặc đai cân, Chớ phẩm linh quang lớn cũng gần. Bằng bảy công hầu chưa sánh kịp, Phong làm Giáo Hữu thỏa lòng chăng? Bỏ Xem. Toàn thâu.
Ngày 25-01-1927 (âl. 22-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch dạy thi văn (Điệu văn Động Đình: Biến hóa Thập Nhị Khai Thiên), thâu Môn Đệ và dạy đạo
Mardi 25 Janvier 1927 (22-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Nhu, Ngồi kiết tường. Thượng Phẩm, Lão tiếp 5 tiếng. Điệu văn “Thập Nhị Khai Thiên Động Đình Hồ”. Ngụ đời số 6:
Thân đói khô như nhộng, Hỏi ăn chi đặng sống. Rằng hớp khí thanh không. Lánh thân khóm bá rừng tòng, Tiều chưa thoát khỏi trong vòng tôi con. Cây ăn lưỡi búa đã mòn, Rừng cao hết củi nồi còn không cơm. Lão Lục ngó lườm lườm, Chú Săn đơm khẩu súng. Non xanh vắng gót anh hùng, Bỏ cơn Võ Kiết lánh vòng Văn Vương. Thành Thang buông mặt lưới trương, Biết khôn cầm thú kiếm đường cao sâu. Nạn củi quế gạo châu, Thiên sầu Địa thảm...
Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Bình thân. Thâu Thổ nhơn.... Lui. Thượng Trung Nhựt, chư Nhu cũng còn uống rượu? Thôi để Lão đuổi. Nữ phái thượng sớ. Cường:
Cường tranh chẳng mất đức hao thần, Phủi trọn nợ trần mới khỏe thân. Ham buộc nhiều ngoai thêm khó mở, Đến nhiều phận phải mất hao phần.
Siêu:
Siêu phàm chẳng khó đó đời ôi, Chẳng quá ba phen cứ nhịn lời. Lòng chánh tự nhiên sanh chất chánh, Đua chen đường Đạo giống đua đời.
Thâu
Bưởi:
Bưởi bồng đừng mượn tiếng khua lời, Dưới thế ai ai cũng một Trời. Thương lẫn nhau còn xem xét lẫn, Mình đi phải nẻo chỉ người đời.
Thâu
Thu:
Thu về năm mãn chẳng lo xuân, Cái phấn thiên hương vẫn có chừng. Quá lứa lựa nơi thưa thất nguyện, Phẩm hàng chánh thất liệu cân phân.
Thâu
Son:
Son sắt một lòng vẹn tiết trinh, Dầu Trời xem xét tấm lòng mình. Thay hương chưa phải thay nguyên kiếp, Mất xác dễ nào mất vẻ linh.
Thâu
Trung Nguyên nhơn thượng sớ:
Nhơn linh địa kiệt đáo tùy thì, Mạc hám tâm truyền thị giữ phi. Nhứt mạch đồng môn hồi nhứt Đạo, Thiên khai dĩ định tảo vi trì.
Tịnh:
Tịnh tâm rán hỏi thử lại mình, Đã chịu bao phen chúng dễ khinh. Biết đặng lòng người đời khó độ, Để đôi mắt thịt cứ xem hình.
Thâu
Trọng:
Trọng thân thì ắt biết trọng đời, Cả hết loài người cũng vốn người. Nâng đỡ thương nhau trong xã hội, Nghịch nhau lẽ phải nghịch cùng Trời.
Dương:
Dương danh chẳng phải tại trường quan, Nước Đạo là danh hưởng lạc nhàn. Lãnh chức Lễ Sanh lo phận sự, Ngày sau chức trọng sẽ dành ban.
Cảnh:
Cảnh xưa ra vẻ có oai linh, Khen bụng có nhơn lại có tình. Giáo Hữu chức ban lo độ chúng, Trị người trong Đạo lấy công bình.
Thầy dặn có điều nói với Hộ Pháp, chư Đạo Hữu lui hết thảy....
Ngày 26-01-1927 (âl. 23-12-Bính Dần): Đức Thái Bạch Thâu Môn Đệ và dạy đạo
Mercredi 26 Janvier 1927 (23-12-Bính Dần). Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Cười.... Chư Đạo Hữu biết ngày nay là ngày Đại Hội Bạch Ngọc Kinh, chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đều về mà còn cầu.... Nếu chẳng phải Hộ Pháp và Thượng Phẩm phò loan thì quỉ đã nhập rồi. T oàn thâu.