Q.II · Bài 187–190 · Mậu Thìn

Ngày 04-05-1928 (âl. 15-03-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy “Thầy phán lịnh cho Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài phải hiệp nghe à.”

Le 4 Mai 1928 (Rằm tháng 3 Mậu Thìn). Thầy Các con, Cười.... Thầy tưởng khi các con còn cứng lòng hơn nữa chớ... Cười.... Các con chỉ biết rằng có xác thịt trần của các con đó là hữu hình, biết có mình các con mà thôi, chớ còn Lão già nầy thì chẳng cần chi kể đến há? Nầy, Thầy nói cho mà biết rằng: Chẳng giờ phút nào mà Con Mắt Thầy không chăm nom gìn giữ các con. Thầy đợi xem cho rõ coi cách các con lập vị mình dường nào.

Thầy lại nghĩ mà cười thầm hoài. Mỗi phen Thầy thử thách các con thì các con rối rắm, Thầy chẳng biết tới chừng nào các con mới đoạt đặng Thánh đức của Thầy dành để cho các con. Trước mặt chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, Thầy lấy làm hổ thẹn, oan gia là oan gia lắm hử! Từ ngày các con nghịch lẫn nhau thì chư Thần, Thánh, Tiên, Phật chẳng còn ở cùng các con nữa, các con có biết à? Trung!

Ngày mai nầy chạy tờ cho cả mấy em con biết rằng: Thầy phán lịnh cho Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài phải hiệp nghe à. Tắc! Con phải ký tên Tờ Châu Tri với anh con nghe à. Cư! Con phải sửa soạn mình hầu chịu một phen khảo hạch nữa, rán lấy gương ấy mà răn nghe. Hai con Trung, Cư phải hiệp ý đặng lo Đạo, Thầy dặn một phen nữa, chi chi các con cũng nhớ khi các con ở nơi lòng Thầy.

Hậu! Cho cả Chức Sắc Hiệp Thiên Đài hay mạng lịnh Thầy. Thầy Thăng. Phụ ghi: Bài nầy có trong quyển 1 Năm Mậu Thìn 1928 cách chấm câu có sự khác biệt. Để cho nhất quán chúng tôi chọn bài nơi quyển 1 thay thế cho bài nơi quyển 2 nầy.

Ngày 28-06-1928 (âl. 11-05-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy làm đường cát trắng để ví với khổ hạnh

Le 28 Juin 1928 (11-5-Mậu Thìn). Thầy Các con. Hiếu! Con nghe Thầy nói chuyện làm đường cát trắng con. Thầy đố con biết làm sao cho đường đen ra trắng... Cười... Nghe con, nè làm theo nghe. Đổ đường đen vào một cái hủ thọc lủng đít, rồi định chừng cho vừa hai phần hủ đường, còn một phần hủ thì đổ bùn non cho tới miệng, đem phơi nắng chừng một tuần thì là đường trở nên trắng; gạt lớp bùn đi thì con đặng một thứ đường trắng phau phau rất ngon rất đẹp đó con.

Cái khổ hạnh của con giống như đường đó con à. Con có biết Thầy khóc như con vậy chăng con?! Nếu con không vậy làm sao đáng con cái của Thầy. Con chỉ nhớ rằng Thầy thương con là đủ. Đặng thế gian yêu mến ắt Thầy phải ghét, mà Thầy ghét con thì còn chi con, con khá nhớ! Cư, Chương, lo Tịnh Thất với em nghe. Tắc, đã đổ biếng ra rồi đa nghe. Cư, kêu hai anh lớn con vào chầu Thầy. Phò Đại Ngọc Cơ kẻo nó nghi ngờ nữa nghe con.

Phụ ghi: Bài nầy có trong quyển 1 Năm Mậu Thìn 1928 cách chấm câu có sự khác biệt. Để cho nhất quán chúng tôi chọn bài nơi quyển 1 thay thế cho bài nơi quyển 2 nầy. Tái CẦU: Thầy Các con, cười..... Bây giờ một đời cũng cứ dại vậy hoài há? Biểu phò loan mà cũng để Thầy đợi mới nghe, con cái cứng đầu, nặng hơi mỏi nghỉnh. Cười.... Trung, Thái Bạch chầu Thầy để lời khen con, Thầy mừng lắm.

Từ ngày các con chẳng thuận nhau, nó giận, làm cho Thầy lo sợ buồn bực. Con cũng lừa dịp nầy cầu nó cho kinh luôn, con nghe...... Con nghe lời Thầy dặn: Về Vĩnh Nguyên Tự, con nhứt định cho Thụ về Tòa Thánh. Hai em con Cư với Tắc từ đây hằng ở bên con đặng đi phổ độ. Ba con phải ra Tương trong tuần tới nầy đặng Thầy giáng cơ dạy nó kẻo nó lo lắng sầu thảm tội nghiệp. Rồi về con phải đi Ô Môn tại chùa Vạn Đức, cầu Thái Bạch đặng nghe nó dạy và phổ độ chúng sanh.

Nương, từ đây con phải sắp đặt đặng giữ cho an thuận Tòa Thánh. Thái Bạch nói với Thầy rằng: Nó giao Tòa Thánh cho con đặng Trung, Cư, Tắc đi phổ độ. Các con khá tuân mạng lịnh nó kẻo nó giận nghe. Thầy ban ơn cho các con. Thăng.

Ngày 05-08-1928 (âl. 19-06-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy về nguy cơ phân hóa của nền Đạo “Đạo hiện giờ cũng chẳng khác chi người bịnh mà lương y coi chưa ra chứng,..”

Cầu Nhiếm, ngày 19 tháng 6 Mậu Thìn (5-8-1928). Thầy Các con, Trung, Thơ, hai con đã để công trình đi đến nhiều chỗ đặng gieo truyền mối Đạo của Thầy, nhưng hai con chưa rõ tình thế của mối Đạo lúc nầy là sao? Đạo hiện thời cũng chẳng khác chi người bịnh mà lương y coi chưa ra chứng. Bề ngoài coi chẳng vẻ chi trầm trọng, nhưng một ngày kia nếu chẳng rõ mà chế cải thì xuất tại trong mà loán ra ngoài.

Thế mạnh như núi đè cây, như biển tràn bờ, chẳng thế chi ngăn chống nổi. Ấy là lúc bịnh xung trong ngũ tạng lục phủ nhập đến cao hoan thì người bịnh dầu số Trời cứu vãn cũng không qua khỏi đặng. Các con dòm nền Đạo bề ngoài coi dìm dà sung túc mà chẳng thấy rõ cái mạch bịnh trong tâm, chẳng khác chi thế Sở chế bạo Tần, ham cái mạnh bề ngoài, biết cái sợ nơi mặt, chớ chẳng rõ lòng người ra sao và không độ cái mạch tấp cấp thời sẽ dần dần tan như giá mà đổi ra yếu hèn, thấp nhược.

Mỗi chỗ đều mong lập thành độc lập phân riêng, người trong Đạo phần nhiều mong hiệp thế riêng cho mình mà kình chống trở mặt với mỗi con. Đạo thế chẳng kíp chầy sẽ thành ra một món hàng, mà mỗi người trong Đạo sau khi giành giựt cấu xé nhau thì sẽ phân chia tan tành manh mún để cuộc trò cười về sau đó. Ấy là tại nơi đâu? Người hành đạo chẳng đủ quyền chế cải, kẻ tự cao muốn chiếm vị cầu danh, nghịch tư cách đối đãi với thế tình, gây ác cảm mà tạo thành thù oán.

Hai con phải biết chỗ yếu nhược của Đạo nơi đó mà kiếm phương tìm chước lấy cộng hòa hiệp nhơn ý mà điều đình sửa cải cho chóng. Làm sao cho mỗi Đạo Hữu các con đều ngó về Tòa Thánh mà xưng tụng ân huệ của mỗi con có trách nhiệm xứng đáng, và làm sao cho dứt mối hiềm thù riêng của mỗi đứa, hiệp đồng trí thức mà làm cho người ngoài dòm vào nhìn nhận mối Đạo quí hóa và phải sùng bái cử chỉ cao thượng của các con.

Chừng ấy dầu các con không mạnh cũng ra mạnh, không đông cũng nên đông, về việc phổ độ nhơn sanh chẳng còn điều chi trắc trở. Đạo trễ một ngày thì hại cho chúng sanh một ngày, mà mỗi đứa đều gây ác cảm mà làm mối Đạo thành ra bánh vẽ thì chừng nào Đạo trọn thành nơi đây, chừng nào cho Đạo truyền ra ngoại quốc. Trong còn mơ màng như người say chưa tỉnh, thì ngoài thế nào được đầm ấm mà gieo lần ra; các con nên biết xưa những chi mà trái cả nhơn tâm thì khó bền khó vững.

Chánh sách cộng hòa yên tĩnh là chánh sách của các con dùng lập Đạo mà thôi. Kiêu hãnh thái thậm, vào muốn có người trình, ra muốn có kẻ cúi, khoát nạt đè áp, biết mình mà chẳng màng biết người, hay ỷ sức mà chẳng dò xem thời thế, chẳng chế phục nhơn tâm, chẳng biết dùng khiêm từ mà đãi khách là những nét của bực vương bá xưa dùng mà phải tan tành vũ trụ đó. Nay các con lập một Đạo cũng chẳng khác chi lập một nước, phận sự lại càng khó khăn, liệu mà sửa cải, liệu mà điều đình mới có thể chống ngăn được sự tàn hại sẽ sắp dẫn mà đến cho nền Đạo được vững, người được hòa, tâm được hiệp, ngoài được mạnh, trong được thung dung gieo giống quí mầu thì công ấy chẳng chi sánh được.

Thầy vì thương chúng sanh, tưởng công lao của mỗi đứa, nên chẳng nỡ để cho mối Đạo đến điêu tàn, nhưng nếu trong các con chẳng có đứa nào mà lãnh phần chế biến, làm cho hòa thuận chung vui để cho đến nỗi hiềm thù oán ghét nhau mà để trò cười muôn thuở, uổng công dìu dắt của Thầy bấy lâu thì biển khổ sông mê là nơi các con chịu đời đời kiếp kiếp đó. Thương chẳng đặng thấy nên, thì dầu cho các con càng đông thì lại càng thêm một người làm rối, một mối hận để chờ dịp cắn xé nhau, chớ chẳng ích chi hết, nên biết nghe.

Thầy ban ơn cho các con. Thăng.

Ngày 26-07-1928 (âl. 09-06-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy “

chỉ mong mỗi con tỉnh hồn, thức trí ngó lại bước đường sái trước kia mà lập tâm làm việc chánh đáng...”. Cholon, 26 Juillet 1928 (9-6-Mậu Thìn). Thầy Các con, Các con xa Thánh giáo của Thầy đã lâu, tưởng lòng cũng hằng mơ ước hoài vọng. Mà Thầy lâu đến để lời tâm huyết chỉ giáo cho các con, Thầy cũng buồn lòng mà thấy bầy con lao nhao lố nhố, lặn hụp chìm đắm giữa cõi hư sanh nầy.

Các con ôi, Thầy lấy đức háo sanh mà dìu dắt các con chẳng khác nào như kẻ làm cha nâng niu dạy dỗ một trẻ bé, trông nom cho nó mau trưởng thành để lưu danh truyền nghiệp cho nó có tên tuổi với đời. Sự nên hư của tôn chỉ nền Đạo có một phần ảnh hưởng rất lớn lao với quyền thế của Thầy, danh vọng của Thầy và luôn đến ngôi vị của Thầy nữa. Con nên thì Thầy vui, con buồn thì Thầy buồn, mà con đau đớn tất Thầy đau đớn.

Vậy trong đời nầy, sự buồn vui, vinh nhục, phước họa cũng chẳng khác nào mấy ngọn sông, mấy hòn núi của Thầy lấy luật Thiêng Liêng mà tạo. Sông có thể thành ruộng, núi có thể diệt tiêu mà làm biển cả, cũng như sự buồn lắm lúc hóa ra vui, sự vinh thành nên nhục, cái phước đổi cái họa vậy. Thầy thương phần nhiều các con dám xủ diệt thế trần, trông mong nơi chí của Thầy mà dìu dắt đoàn em dại.

Nhưng thương ôi! Con đường của các con bị linh chinh về nơi hành động của một hai kẻ có trách nhiệm xứng đáng. Cái họa lây vạ tràn kia nhiều khi phải bôi xóa đến công trình xứng đáng của mỗi con và nhận chìm luôn đến con thuyền Bát Nhã. Có lẽ mỗi con cũng hiểu thấu. Các con ôi! Thầy thương đứa tâm thành chánh trực, đạo đức khiêm cung, cũng như Thầy xóa kẻ xảo trá gian tà cầu danh chác lợi. Ôi, Thầy cực nhọc bao phen mà nay con đường ngó lại còn dài thăm thẳm.

Thầy chỉ mong mỗi con tỉnh hồn, thức trí ngó lại bước đường sái trước kia mà lập tâm làm việc chánh đáng theo lần Thầy thì sự may mắn ấy không còn chi cho Thầy vui hơn nữa. Trang, con chớ phiền muộn lo buồn chi. Địa vị của mỗi con Thầy đã lập thành. Cái tai hại kia vừa qua thì có lẽ một ngày Thầy sẽ thấy các con thung dung mà hiến cho Thầy một sở trông cậy chắc chắn. Quyền Thiêng Liêng của Thầy nơi tay nếu không phải để dắt các con chớ cho ai được.

Khá trông cậy chí cao thượng anh phong mà nhìn sự đau đớn chính mình Thầy đây không tránh khỏi. Đời vui tạm sống thừa. Đạo thiêng liêng bất tận. Nên cân nặng nhẹ trọng khinh mà chìu theo thời thế và tin tưởng trông cậy nơi Thầy thì kiếp phù sanh của mỗi con và duyên tiền định của mỗi đứa đều nằm trong tay Thầy hết. Trang, con hiểu há? Trung, con rán khuyên các bạn con và rán mà tuân lời Lý Bạch, ấy là hai chuyện Thầy cậy con.

Thầy ban ơn cho các con. Thăng. Phụ ghi: Theo Thánh Ngôn Hiệp Tuyển quyển 2 bài 55 ghi là: Ngày 28-07-1928 (âl. 12-06-Mậu Thìn)