Q.II · Bài 182–186 · Đinh Mão–Mậu Thìn

Ngày 14-12-1927 (âl. 21-11-Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy “

cũng vì quá thương mà phần nhiều Môn Đệ dám tư lịnh mà hành Đạo một cách rất đơn sơ và dám dụng tư quyền mà làm cho mất thanh bạch cho nền Đạo...”. Cholon, ngày 14 Decembre 1927. Thầy Các con, Trung, từ đây mỗi khi muốn đi chứng Đàn đặng thượng Thánh Tượng phải có một Chức Sắc Hiệp Thiên Đài xứng đáng theo mới đặng con. Phần khai Đàn ấy đáng lẽ để cho các Thiên Phong khác thì phải hơn, nhưng nếu nhằm mấy nơi lạ, nếu con muốn thừa dịp mà thuyết Đạo đặng phổ độ thì nên có vài đứa em con nơi Hiệp Thiên Đài về phần Pháp và phần Đạo mới trọn cho, nhưng đi một mình con đặng thuyết Đạo phổ độ thì khỏi cần đem Chức Sắc Hiệp Thiên Đài.

Đạo đã sanh rối thì mỗi đứa phải chăm nom cho khỏi điều chi trắc trở thêm nữa. Thầy cũng vì quá thương mà phần nhiều Môn Đệ dám tư lịnh mà hành Đạo một cách rất đơn sơ và dám dụng tư quyền mà làm cho mất thanh bạch cho nền Đạo. Nếu Thầy chẳng thương công quả chúng con thì đã để cho Lý Thái Bạch bôi xóa hết công trình từ xưa thì e cho biển khổ kia sau chẳng khỏi tái luyến. Con nên thức lần giấc chiêm bao của chúng nó mà chớ nên đem mình buộc vào chỗ tối tăm ấy.

Thượng Sanh, Mỹ Ngọc và Hoạch Hiệp Thiên Đài, Thầy đã sắp đặt còn lại chẳng bao nhiêu xứng đáng, trách nhậm ba con cũng khá trọng hệ làm thế nào chung trí cùng anh của ba con mà ngăn ngừa các sự bất công của mấy đứa tà tâm đặng vững tư cách của Đạo thì công quả chẳng nhỏ. Hoạch, đem cho Thầy một chén nước Thánh con, căn mạng chẳng qua hành tàng của các lũ quỉ mị. Trong ít ngày nữa ai chẳng đặng yên ổn, Thầy cho nước Thánh nầy, khá niệm Thầy mà uống và hai ngày 24, 25 chẳng xuất môn mà gắng thiện niệm, dùng trai kỳ hai bữa ấy thì nạn qua khỏi.

Phú lấy tâm thành đối với Đạo thì Thầy biết đến con luôn, gắng sửa nết đời lại chút nữa, theo mấy anh có hạnh đức mà nhờ công quả nhứt là nhờ Thầy buổi ban sơ.

Ngày 29-11-1927 (âl. 06-11-Đinh Mão): Đức Chí Tôn quở rằng “Trước khi ngưng cơ, Thầy đã cho lịnh dùng cơ bút thế nào

Cholon, le 29 Novembre 1927 (Bính Dần). Thầy Các con, Trung, Thầy đã nhiều phen để lời khuyên nhủ các Môn Đệ về việc dùng công tâm, hòa thuận mà hành Đạo cho vuông tròn phận sự mà Thầy những buồn trông thấy các con chưa vì mà vội phân tay chia rẽ. Mỗi đứa đều lấy sự háo danh cầu tiến mà quên cả nghĩa vụ xứng đáng của Thầy đã lắm phen phú thác. Thầy dẫn các con đến khỏi mấy nơi khốn cùng rồi, mà các con chưa để hết tấc lòng chung lo đặng ngăn ngừa những sự gay trở sẽ đến sau nầy nữa, thì nền Đạo lo thế nào lập thành cho kịp ngày giờ mà vớt muôn ngàn sanh chúng.

Một đứa vun quén, mười đứa cản ngăn, lớn nhỏ chẳng phân minh, xem Thiên Tước của Thầy ban dường như một chức vô vị ở cõi trần, lấy thế lớn lực mà ép đè hạnh nhiều đứa cả. Than ôi! Các con xa Thầy chưa mấy ngày thì mối Đạo lớn lao đã thành nên một bàn hội vô giá trị ở cõi trần thế nầy. Mấy đứa mong chác sự phá hoại ấy lại là mấy ngọn đèn của Tòa Tam Giáo khêu lên để dìu đường cho cả chúng sanh, thì con phải nghĩ đến hành trình của Đạo phải đến thế nào?

Công chỉ dẫn của Thầy phải lững đững theo giọt thủy triều mà rồi rốt cuộc lại bến khổ cũng chưa xa, ngôi xưa còn lánh mãi. Thảm thay, tiếc thay! Thầy đã nói bầy hổ lang, lũ quỉ mị đã sẵn bên mình của mỗi đứa, mà con lớn nhỏ gì cũng chẳng để ý đến. Thầy nắm cân thiêng liêng há dễ để tay sửa nét công bình sao? Nhiều đứa lại chẳng kể đến lời Thầy là gì. Ôi, con ngỗ nghịch, tránh sao chẳng vướng Thiên Điều khổ nạn.

Chúng nó đã đem ác cảm lừng đến Tam Giáo Đài, thế thì bước đường sau nầy Thầy khó cứu rỗi được. Con đã để hết tâm thành vào Đạo thế mà cũng khó gỡ sự rối rắm ấy được, buộc Thầy phú rủi may của chúng nó cho Tòa Tam Giáo định liệu. Còn sự tự hối của mỗi đứa sau nầy ra sao thì cân tội phước cũng vì đó mà châm chế. Trước khi ngưng cơ, Thầy đã cho lịnh dùng Cơ Bút thể nào, Thầy tưởng mỗi Thiên Phong đều đặng Thánh ngôn của con đã ban hành, sao còn có ra việc bất minh ấy?

Là con chẳng nói tất cho mỗi Thiên Phong rõ và ban hành Thánh ý để cho chúng nó chác lỗi vào mình thì con cũng không khỏi chia một phần trong ấy. Còn Nữ phái chưa có vẻ gì gọi là Đạo. Một hai đứa hành Đạo, cả trăm đứa cầu vui, thế nào Đạo thành con? Thầy đã nói giao hết chúng nó nơi đây cho con, thì mỗi mỗi đều ghé mắt đến mà cải sửa cho kịp giờ mới là khỏi sơ thất lớn lao. Từ đây mỗi lần nhóm Bàn Chủ Sự đặng liệu tính việc chi thì con phải có mặt và y theo lời đã dạy phải có ba Chức Sắc Hiệp Thiên Đài có trách nhiệm xứng đáng thì những việc bàn tính mới tiện thi hành.

Nương nó ở xa không thể giúp con mà đi hội thường đặng, còn Lịch thì cũng chẳng dứt nét phàm. Ôi, con phải cam lòng gánh vác sự khó khăn, nhứt là trong lúc nầy. Con nên hiểu Cư nó lấy lời Thầy dạy làm trọng, những sự tranh tụng là những nét của phàm tâm chẳng đủ chi lay động chí của Đấng chơn thành vì Đạo. Thầy ban ơn cho các con. Thăng.

Năm 1927 (âl. Cuối năm Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy “

phải biết Đạo tại lòng bác ái và chí thành...”. Cuối năm Đinh Mão (1927). Thầy Các con, Thầy đã lắm công trình dìu dắt các con vào đường đạo đức, mà mỗi ngày Thầy hằng thấy những việc bất bình thì biết ngày nào các con mới làm nên đặng. Thầy đã lắm phen để lời khuyến dỗ các con chẳng kể ra chi, nên mới có điều trở ngại như lúc nầy. Các con có thấy, có nghe chăng? Nếu Thầy không vì Tam Kỳ Phổ Độ thì Thầy đã y tấu lời xin của Giáo Tông mà hủy trường công quả của các con hết thảy.

Vậy nay Thầy cũng lấy lòng nhơn mà để vào trí não các con ít lời thêm cho rõ việc thi hành chánh sách của Đạo. Các con phải biết Đạo tại lòng bác ái và chí thành; bác ái là hay đại từ bi thương xót sanh linh hơn mình, cho nên kẻ có lòng bác ái coi mình nhẹ hơn mảy lông, mà coi thiên hạ trọng bằng Trời Đất. Còn chí thành là mỗi việc đều lấy lòng thành thật mà đối đãi trong Đời và trong Đạo.

Dầu kẻ phú quí bực nào đi nữa mà không có lòng bác ái và chí thành thì không làm chi nên việc. Vậy để Thầy khuyên các con trước hết phải ở sao cho ra vẻ Đạo, đừng để ý gì về việc công quả mà nêu danh nơi cõi tạm nầy. Các con phải mở rộng tâm chí ra mà hành đạo mới nên cho, chớ đừng mờ hồ rằng: Đạo thành thì mình được làm một vị xứng đáng và đại ích cho Đạo. Điều đó lẽ thì các con không cần Thầy nhắc đến mới phải, nhưng vì còn nhiều đứa háo danh và ham làm một vị chủ tướng trong Đạo nên cần phải nói cho mà xét mình.

Nếu các con thật lòng vì Đạo thì đâu có chậm trễ như vầy. Ngày Thầy khai Đạo, Thầy cũng có để lời cho các con hiểu rằng: Lũ ma hồn quỉ xác nó cứ theo phá khuấy các con là nó muốn phá Đạo đó. Lại cũng vì các con không thoát tục đó chớ, các con mà có sức chống chỏi thì lũ ấy phải xa và Tòa Thánh hôm nay đã thành một nơi đô hội mà các con cũng đặng sum vầy một cửa. Anh lớn em nhỏ một lòng một dạ, lấy Đạo làm gốc mà lập thành một Tiểu Thiên Địa há chẳng hơn giàu sang bốn biển sao?

Há chẳng phải một điều phước hạnh lớn lao hơn mọi sự sao? Há chẳng phải là một nơi giải thoát chung cho nhơn quần xã hội sao? Các con hiểu chăng? Nếu các con hiểu đặng ý Thầy thì rất may cho Đạo đó. Thầy hỏi các con vậy chớ Chức Sắc của Thầy ban cho các con để mà làm gì? Nếu các con phủi trần thế mà lo cho Đạo thì sao Tòa Thánh còn thiếu tay giúp Đạo để cho đến đổi càng ngày càng tiều tụy mà ra một cảnh điêu tàn.

Năm 1928 (âl. Đầu năm Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy “

đủ sức thương nhau thì cũng chẳng đặng ghét nhau...”. Đầu năm Mậu Thìn (1928). Thầy Các con, Cười.... Con cái muốn chi thì đặng nấy, Thầy đã nhiều phen bị mấy anh Thiêng liêng của các con phiền trách rằng: Thầy thương yêu thân cận các con quá lẽ mà làm cho sanh tật dể duôi và xúm nhau khuyên Thầy đừng thường giáng đặng để cho chúng nó dạy dỗ các con. Thầy đã hứa lời nên mới không đến thường từ đó đến nay, thằng Cư nó lạy một hai cũng xin giáng cho đặng, Thầy mới hỏi, chừng Thái Bạch hay đặng nó mới nói thế nào?

Cười.... Kệ kiếp nó các con nghe lời yêu cầu của Thầy mà để dằn lòng họa may cơ thắng tà có mạnh thêm chút ít nữa nghe. Thầy thường nói với các con rằng: Thầy là cha của sự thương yêu, là do bởi thương yêu mới tạo thành thế giới và sanh dưỡng các con, vậy các con cũng sản xuất nơi sự thương yêu ấy. Vậy các con là cơ thể của sự thương yêu mà các con không hiểu sự thương yêu là gì?

Bởi nơi nào? Vậy Thầy hỏi, Trung nói con. Bạch cùng Đức Chí Tôn: Sự thương yêu là việc giúp lẫn nhau, chia vui sớt nhọc và nâng đỡ nhau, dầu cho ai đi nữa cũng tưởng như một mà thôi. Không con, sự thương yêu là giềng bảo sanh của Càn Khôn Thế Giới. Bởi thương yêu vạn loại hòa bình, Càn Khôn an tịnh; an tịnh mới khỏi thù nghịch lẫn nhau, mới không tàn hại nhau; không tàn hại nhau mới giữ bền cơ sanh hóa.

Còn kẻ nghịch của cơ sanh hóa là gì? Các con có biết à, Thầy hỏi? Trung bạch rằng: Ấy là những kẻ vô đạo đức, đã không lo trau giồi tánh chất lại còn kiếm mà nghịch lẫn với người. Trúng ít ít, cười..... Con nói đó là nói về con người tà quái, chớ còn thiệt là Quỉ tà, Quỉ vương. Quỉ vương là tay diệt hóa, cũng như có sống của Thầy ắt phải có chết của Quỉ vương vậy, biết không con?

Vậy thì các con nên kiếm hiểu coi Quỉ vương lấy cơ thể nào mà tàn hại các con cho biết? Kiếm coi? Trung bạch: Quỉ vương xúi giục cho người không đem lòng bác ái mà gây rối cho lương sanh. Ừ, sao con không dùng tiếng ghét đặng tỏ cho đủ lý cao sâu hơn con? Vì ghét nhau vạn loại mới khi nhau; vì ghét nhau vạn loại mới nghịch lẫn nhau; vì ghét nhau vạn loại mới tàn hại lẫn nhau. Mà tàn hại lẫn nhau là cơ diệt thế, các con có biết à?

Thầy cấm các con từ đây nếu không đủ sức thương nhau thì cũng chẳng đặng ghét nhau nghe à.... Thăng. Phụ ghi: Bài Thánh ngôn nầy cùng một ý với bài Thánh ngôn ngày 11-01-1930 (12-12-Kỷ Tỵ) Thánh ngôn Hiệp Tuyển Q.2 bài 64.

Ngày 29-04-1928 (âl. 10-03-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy “Cuộc đời khó khăn tỉ như bài thi, nếu dễ thì ai cũng đặng, cuộc thi có ý vị gì đâu. Hễ bài càng khó thì đậu càng cao...”

Tòa Thánh, ngày 10 tháng 3 năm Mậu Thìn (1928). Thầy Các con. Cư, Hiếu! Thầy thấy hai vợ chồng con chịu nhiều điều sầu thảm, Thầy mừng, mà cái mừng ấy lại đổ ra chứa chan giọt lụy! Đường đời khúc mắc chông gai là lẽ Thiên cơ đã định vậy; cái nơi để cho cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đến kiến công lập vị mình chẳng khác nào con buôn trong buổi chợ. Cả sức lực, cả trí não tinh thần đều bị tiêu tán nơi ấy, vì vậy nên mới mất chơn linh, thất ngôi diệt vị.

Bởi vậy cho nên nhiều bực Thánh, Thần, Tiên, Phật cam lòng thủ phận chẳng dám vọng cầu đem thân vào cảnh đọa, nhưng mà chẳng tái kiếp thì như nhu sĩ trốn thi, thế nào mong mỏi địa vị ra cao thượng. Cuộc đời khó khăn tỉ như bài thi, nếu dễ thì ai cũng đặng, cuộc thi có ý vị gì đâu. Hễ bài càng khó thì đậu càng cao, đậu cao mới ra có giá. Thầy tưởng như nơi thế gian nầy có đứa con nào Thầy cưng trọng hơn hết thì là các con, nhưng mà chẳng lẽ Thầy làm giám khảo lại cấp nấp bài thi lén cho mỗi đứa thì cái đậu của các con có ra chi.

Lại nữa, Thầy biết trước rằng: Không cần giúp các con cũng dư sức đậu đặng, thì dường ấy nếu Thầy giúp, tức hại thể diện các con, chớ không giờ phút nào Thầy xa các con. Các con chịu khổ hạnh là Thầy muốn vậy. Thăng. Phụ ghi: Bài nầy có trong quyển 1 Năm Mậu Thìn 1928 cách chấm câu có sự khác biệt. Để cho nhất quán chúng tôi chọn bài nơi quyển 1 thay thế cho bài nơi quyển 2 nầy.