Q.II · Bài 194–198 · Canh Ngọ–Mậu Thìn

Ngày 24-12-1930 (âl. 04-11-Canh Ngọ): Đức Lý Giáo Tông Tái thủ quyền hành

Phò Loan: Hộ Pháp - Văn Pháp. Tòa Thánh, ngày 24-12-1930 (Canh Ngọ). Đại Đạo TAM Kỳ Phổ ĐỘ Lý Giáo Tông (Tái Thủ Quyền hành)

Hỉ chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội, Cửu tử kiêm triêu đắc phục hườn, Hạnh phùng Thiên mạng đáo khai Ngươn. Thế trung kỵ tử hà tri tử,

Trử giả hà cầu, chủ Tịch Hương?

Lão đã nặng mang một cảm tình rất nặng cùng chư Hiền Hữu, Hiền Muội rồi đó! Lão là người đứng ngoài vòng thế sự hèn lâu, nên đôi phen bợ ngợ, phải tìm tàng lượng trí ý mỗi người. Ôi nghĩ nên rất khó, vì khi nãy Lão thấy con cái Chí Tôn đông đảo dường ấy, may là một nước Việt Nam chưa đủ trọn Đạo mà dường này; ngày nào đã truyền bá trong toàn nhơn loại trọn khắp Ngũ Châu mới sao nữa?

Ngán thay cho trách nhậm nặng nề, vì trót đã hứa lời cùng Từ Bi ra tế độ; hễ trách phận làm anh tuy nhiên lấy oai quyền khuyên nhủ, trừng trị mấy em mặc dầu, chớ cũng nên hiểu tâm của mỗi đứa. Lão chỉ sợ một điều là Lão không phương gần kẻ tà tâm toan dạy dỗ, còn như gần kẻ đạo đức chơn thành thì rất dễ, song chẳng cần ích; tâm Thánh là ngôi vị của Đấng Thiêng Liêng không lo trau giồi thì cũng còn tự nhiên gìn vẻ đẹp; còn vẻ đẹp thiên nhiên đã mang nặng thi hài nơi khổ cảnh nầy mà không mất, thì đoạt vị đã đáng rồi lại cần ai nâng đỡ. Ấy vậy, Lão đến mà gieo hột Thánh cốc nơi lòng của kẻ tà tâm, mong cho đơm bông kết quả, đặng liệu thế hồi tâm, chớ chẳng phải đến rước người hiền ngỏ.

Lão đây cũng vậy, mà chư Hiền Hữu cũng vậy, chúng ta đến tạo thế sửa đời vẫn là phận sự của chúng ta đã hẳn, hãy biết phận mình mới an tâm liệu thế chuyển xây, đã có khó ắt có hay, đã có gay thì có thuận, bền chí xem mảy mún cơ đời. Chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội coi trong năm khai Đạo biết bao khổ não truân chuyên, Lão vì đã thấy rõ nên không nỡ ngồi an xem cơ thắng bại, Lão nhứt định đứng chen vai đấu cật cùng chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội, mà chia bớt khổ tâm.

Lão chẳng phải sợ, vì chưa có quyền hành hữu vi nào mà phạm đến Lão đặng, chỉ sợ dùm cho chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội mang nặng thi phàm mà chịu cường quyền đè nén. Chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội có đoạt đặng phép Tiên tri như vậy đâu mà mong tránh khỏi. Lão nghĩ như thế nên nhứt định tái thủ quyền hành, đem cặp nhãn Thiêng Liêng thay vì cặp nhãn của Thầy đặng thấy dùm mọi điều chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội đặng quyết thắng chúng sanh trong kỳ Khai Đạo nầy, thì Lão tưởng khi Lão chưa phải là người vô dụng vậy.

Lão nặng mang tình nghĩa cùng một bạn Thiêng Liêng vì đời lãnh mạng, tạo Đạo đặng cứu chúng sanh mà phải chịu mông trần vào cảnh đọa. Lão nên nói rằng: Cơ thưởng phạt của Thiên cơ thì lắm điều trái hẳn với trí người tưởng tượng; có nhiều khi thưởng hữu hình mà làm hình phạt vô vi, mà cũng có nhiều khi lấy hình phạt hữu vi mà thưởng Thiêng Liêng công nghiệp. Vậy cái thưởng và cái phạt của Lão dùng điều đình Thánh Giáo, nhiều khi chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội không phương thấy lý đặng.

Nên khá dè chừng, đừng vội luận nhảm bàn khùng mà mang tội Thiêng Liêng rất uổng nghe. Thăng.

Năm 1926 (âl. Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “Cõi trần là chi?

Đạo là gì?”. Phò Loan: Hộ Pháp, Thượng Phẩm. Chùa Gò Kén, năm Bính Dần 1926. Thầy Các con, Cõi trần là chi? Khách trần là sao? Sao gọi khách? Trần là cõi khổ để đọa bậc Tiên, Thánh có lầm lỗi. Ấy là cảnh sầu để trả xong quả rồi hoặc là ngôi cũ, hoặc trả không xong quả mà mất cả chơn linh mà luân hồi, nên kẻ bị đọa trần gọi là khách trần. Đạo là gì? Sao gọi là Đạo? Đạo tức là con đường để cho Thánh, Tiên, Phật đọa trần do theo mà hồi cựu vị.

Đạo là đường của các chơn phẩm do theo mà lánh khỏi luân hồi. Nếu chẳng phải do theo Đạo thì các bậc ấy đều lạc bước mà mất hết ngôi phẩm. Đạo, nghĩa lý rất sâu xa, nhưng phải hiểu trước bao nhiêu đó, rồi mới học các nghĩa huyền bí khác cho đích xác đặng. Đời cũng thế, Đạo cũng thế, chẳng Đạo chẳng nên Đời. Đời Đạo chẳng trọn, lấy Đạo trau Đời, mượn Đời giồi Đạo, Đạo nên Đời rạng, giũ áo phồn hoa nương bóng khổ, trăm năm mãn cuộc tự thanh cao, nếm mùi tự toại, dưỡng chí thanh nhàn thì có chi hơn.

Vậy là mầu, vậy là trí.

Ngày 11-09-1926 (âl. 05-08-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “

khiêm nhường là hạnh của mỗi đứa, con phải noi gương Thầy mới độ rỗi thiên hạ đặng....”. Sài Gòn, năm Bính Dần 1926. Thầy Các con coi bậc Chí Tôn như Thầy mà hạ mình đặng độ rỗi nhơn sanh là thế nào, phải xưng là một vị Tiên Ông và Bồ Tát, hai phẩm chót của Tiên, Phật. Đáng lẽ thế thường phải để mình vào phẩm tối cao, tối trọng, còn Thầy thì khiêm nhượng là thế nào? Vì vậy nhiều kẻ Môn Đệ cho Thầy nhỏ....

Cười.... Hạnh khiêm nhường là hạnh của mỗi đứa, con phải noi gương Thầy mới độ rỗi thiên hạ đặng. Các con phải khiêm nhượng sao cho bằng Thầy. Thầy lại nói buổi lập Thánh Đạo, Thầy đến độ rỗi kẻ có tội. Nếu đời không tội lỗi đâu nhọc đến công Thầy. Ấy vậy, các con rán độ kẻ tội lỗi là công lớn, làm cho Thầy vui lòng hơn hết. Lựu và Hiếu tập một lũ Đồng nhi chừng 36 đứa, đặng mỗi khi Đại Lễ nó tụng kinh cho Thầy; bên Nam cũng vậy, Cư, Tắc, Sang, Phú, mấy con cũng dạy 36 đứa Đồng nhi Nam nữa.

Cư, Thầy đã nói với con phải tập nhạc lại, nhớ không con? Rán lo nghe, Phú cũng vậy nữa. Phụ ghi: Theo Thánh Ngôn Hiệp Tuyển quyển 1 bài 30 ghi là: Ngày 11-09-1926 (âl. 05-08-Bính Dần)

Ngày 17-09-1927 (âl. 04-08-Mậu Thìn): Đức Chí Tôn dạy “Thầy đã nói dụng hòa bình êm tịnh mà dẫn các con trong đường Đạo

vì áo mão hơn vì đạo đức thì tội chất bằng hai...”. Phò Loan: Hộ Pháp, Thượng Phẩm Ngày 17-09-1927. Thầy Các con, Thầy đã nói dụng hòa bình êm tịnh mà dẫn các con trong đường Đạo. Các con miễn lưu tâm để hết công trình, trí não đặng lo lắng thì bước đường càng bữa càng tới, chẳng điều chi cản trở đặng; duy có một điều là chư Môn Đệ và Tín Đồ xa khuất lời Thánh giáo, nên phần nhiều để thì giờ mà chăm nom về nhơn sự.

Các Giáo Hữu phải lo lắng về phần Thuyết Đạo cho kịp và mỗi Đàn lệ đều phải truất một bài Thánh ngôn dạy về đạo đức mà đọc cho chúng sanh nghe, như vậy thì lời Thánh giáo như còn văng vẳng bên tai các Môn Đệ để giục bước đường của chúng nó chẳng sụt sè vậy. Thơ và Lâm Thị Ái Nữ cũng do theo đó mà hành sự nghe. Trung bạch: Con có ra đề hồi hôm nơi Đàn Cầu Kho cho các Giáo Hữu làm bài Thuyết Đạo.

Phải, như Giáo Hữu nào bê trễ về phận sự và không quản đến lời Thầy thì con hội chư Thánh, dâng sớ lên cho Lý Bạch phân đoán nghe. Thơ bạch về việc xin in Thánh ngôn. Được, nhưng Thánh ngôn và Văn thi đều phải trích lục cho kỹ càng, phải có Hội Thánh phê nhận rồi sẽ in thì khỏi điều sơ sót có quan hệ. Các con, phần nhiều chư Môn Đệ ham muốn phong tịch, nhưng chưa hiểu phong tịch là gì?

Thầy để lời cho các con biết rằng: Nhiều Thánh, Tiên, Phật, xuống phàm nếu căn quả tiền khiên không mấy trọng hệ, nghĩa là kiếp trần duyên không chi phải nhơ bợn nhiều, thì dầu không Thiên Phong hễ gắng tâm thiện niệm thì địa vị cũng đạt hồi đặng. Thiên Phong là để cho bậc Thánh, Tiên, Phật, lìa trần phải lắm dày công cùng sanh chúng mới trông mong hồi cựu phẩm đặng. Các con nên nhớ Thầy lấy từ bi phong tịch, nhưng các Chức Sắc nếu vì áo mão hơn vì đạo đức thì tội chất bằng hai.

Trung, Thơ, Lâm Thị Ái Nữ, ba con, Thầy vì lòng từ bi hay thương Môn Đệ phong tịch lần nầy là chót vì Tân Luật đã hoàn toàn, nếu chẳng do theo đó thì Lý Bạch hằng kêu nài; Quan Thánh và Quan Âm cũng hiệp sức mà dâng kêu về sự ấy. Vậy sau nầy nếu có ai đáng thì do Tân Luật mà công cử; còn về phong tịch thì có Lý Giáo Tông tiến cử, Thầy mới nhậm phong nghe. Trung, con gắng công thêm và liệu cách đối đãi với Chánh Phủ, có chư Thần giúp sức, khá an tâm (Thánh ngôn nầy đem đọc cho chư Môn Đệ nghe).

Thầy ban ơn cho các con. Thăng.

Năm 1928 (âl. Tháng 05 Mậu thìn): Đức Chí Tôn dạy “

sắm đẳng cấp trật tự, quyền lịnh cho các con, mà các con chẳng biết phận sự của mình,... Thầy dặn các con một điều là cứ tuân y luật lệ và Thánh ngôn của Thầy mà hành đạo....”. Phò Loan: Hộ Pháp, Thượng Phẩm Tòa Thánh, tháng 5 Mậu Thìn. Thái Bạch Chào chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, Phò Đại Ngọc Cơ đặng Thầy đến, mời Nhị vị Đầu Sư và cả Chức Sắc Cửu Trùng Đài có mặt tại Tòa Thánh vào chầu.

Thầy Ứ hự! Con đứa lớn không nên lớn, đứa nhỏ không nên nhỏ, uổng công Thầy dạy dỗ từ bấy lâu nay lắm. Một nền đạo đức mà ra mất giá cũng tại nơi các con đó. Thầy đã lập trọn vẹn tư cách của nó, các con chỉ còn có ra công tô điểm cho nên mỹ lệ mà các con để nông nỗi như vầy. Thầy cũng muốn bỏ đi đó chút, nhưng mà đoái đến nhơn sanh và công lao khó nhọc của nhiều kẻ nên dạ không đành, mà giận cái ngây dại của các con mà thêm nỗi nầy.

Thầy đã sắm đẳng cấp trật tự, quyền lịnh cho các con, mà các con chẳng biết phận sự của mình, biểu sao nền Đạo không bị đạp đổ, khi dễ phẩm vị Thiên Phong. Cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật chinh lòng muốn toan phế hủy, Đạo mới ra loạn lạc dường ấy. Nay đã biết rằng kế thử nhơn sanh làm cho hiểu rằng không Thầy nâng đỡ thì dầu cho một mối Đạo nào chơn chánh, hiệp lý Thiêng Liêng đi nữa, thì cũng phải bị nơi tay các con mà qui phàm ra Tả Đạo.

Mặc dầu chớ Thầy rất phiền các con không hay nhớ lời Thầy đã tiên tri mọi điều cho các con biết trước hết; vì vậy mà làm cho Thầy rất tiếc công khó nhọc với các con từ khi Thầy đến dạy dỗ. Nhiều đứa dám lộng ngôn, gọi sức mình là đủ, không giữ hạnh khiêm cung, phải mắc tội cùng chư Thần, Thánh, Tiên, Phật. Mưu mưu kế kế hại lẫn với nhau; Thầy đã tự định cho mỗi đứa đủ quyền kềm thúc lấy nhau đặng giữ gìn Thánh Đức yêu sanh của Thầy mà binh vực lấy nhau, mà chẳng một đứa nào biết ngó đến phẩm giá mình, làm cho cả nhơn sanh phiền muộn.

Nếu Thầy phải chịu thất vọng một phen nầy nữa, thì toàn địa cầu 68 phải bị đọa đời đời kiếp kiếp. Thảm thay cho nhơn loại! Đau đớn thay cho nhơn loại! Thầy cho các con biết trước rằng: Ngọc Hư Cung hằng để ý vào công cán của các con và tội tình của các con. Thầy nhứt định không dạy dỗ chi nữa hết, song Thầy dặn các con một điều là cứ tuân y luật lệ và Thánh ngôn của Thầy mà hành đạo.

Trung, cũng tại con nữa nghe. Cư, Tắc, Chương, như Cửu Trùng Đài không nhìn nhận quyền hành của Hiệp Thiên Đài thì các con an phận, đợi lịnh Thầy dạy biểu, ngày nào cần đến các con sẽ hay. Hiếu, con đừng phiền não; Thầy tưởng trẻ không quên Thầy dạy dỗ. Phải nhớ lời Thầy, đừng trách bài thi khó khăn mà bỏ trường công quả. Cư, con phải sửa soạn đem các chứng cớ của con mà trình bày cho Hội Thánh biết đặng răn kẻ vô Đạo nghe.

Tắc, làm Tịnh Thất cho rồi đặng mấy anh con vào ở, biểu Lịch sửa đường vào Tịnh Thất ngay cửa nhà nó. Cái đài luyện Khí trật hướng, phải xoay mặt qua chánh Đông nghe. Thầy ban ơn cho các con. Dẫn giải: Bà Chánh Phối Sư Hương Hiếu buồn tủi khóc thầm, khóc lén; buồn tủi vì thương Thầy mến Đạo. Hai vợ chồng trọn phế đời hành đạo, về chùa Gò Kén là ngày 14-10-Bính Dần (1926). Hồi còn rừng rậm không ai lên tranh giành, để ông Cao Thượng Phẩm tổ chức với một đôi ba trăm người Đàn Thổ, đánh gốc phá chồi, trống hết sạch sẽ, cất Chùa và cất Đông Lang, Tây Lang, Hậu Điện....

Đâu đó tạo tác xong hết kế gặp bão tố. Có một nhóm người kiếm chuyện gieo ác cảm nên tôi buồn tủi vì công lao của hai đứa tôi thức đêm cầu khẩn Đức Chí Tôn giáng cơ Khai Đạo, còn ban ngày thì phá rừng trống sạch chồi. Nghĩ buồn lập Đạo sẵn cho họ tu, cất Chùa sẵn cho có chỗ sùng bái. Trái lại, tạo tác xong rồi, họ xúm nhau hội dưới Thủ Đức; họ hiệp nhau về đuổi hai vợ chồng Thầy Tư ra khỏi Chùa; họ kỳ 24 giờ phải đi, nếu không đi, họ cột trong rừng họ bắn.