Q.II · Bài 204–206 · Nhâm Thìn–Ất Hợi
Ngày 20-02-1952 (âl. 25-01-Nhâm Thìn): Đức Cao Thượng Phẩm dạy về Thể Pháp và Bí Pháp của Thế Đạo
Bộ Pháp Chánh, đêm 25 tháng 01 Nhâm Thìn (20-02-1952). Cao Thượng Phẩm Bần Đạo chào mấy em, Đêm nay, Bần Đạo giảng về Thế Đạo là gì? Hẳn mấy em đã rõ đại cương về Thế Đạo là gì? Nam thì Tam Cang Ngũ Thường; Nữ thì Tam Tùng Tứ Đức, song đó chỉ là thế của Nhơn Đạo hữu hình mà thôi. Nếu mấy em hằng ngày tâm niệm có bấy nhiêu thì làm sao cho trọn vẹn được. Trong Thế Đạo phải phân tách ra làm hai pháp lý: • Một là Thể pháp Thế Đạo. • Hai là Bí pháp Thế Đạo.
Tam Cang Ngũ Thường, Tam Tùng Tứ Đức là thể đặng làm sở hành cho mặt Thể pháp Thế Đạo mà thôi, lấy đó làm chánh đề mà đi. Bây giờ muốn giữ Tam Cang phải làm thế nào? Quân Thần Cang: Vua là kẻ chăn dân, vậy bổn phận ấy là phải lập trên những hành tàng để cứu giúp cho dân khỏi điều thống khổ. Ấy là công việc của Cơ Quan Phước Thiện bây giờ đó. Tôi phải tỏ dạ trung thành đặng vùa giúp vua mà làm cho bá tánh an cư lạc nghiệp, tức là bổn phận của hàng Thánh Thể đó vậy.
Phụ Tử Cang: Cha là người thay quyền Chí Tôn trong một tiểu gia đình tức nhiên phải biết mình là bổn phận giáo hóa dưỡng dục, tức nhiên một Hội Thánh nhỏ trong một gia đình.Vậy con phải trọn hiếu, tức nhiên là không điều nhục tổ hổ tông, tức nhiên là bổn phận một Tín Đồ hay nói đúng hơn nữa là một Môn Đệ xứng đáng của Chí Tôn vậy. Phu Thê Cang: Chồng là người cầm lèo giữ lái đặng đưa một tiểu gia đình đến chỗ đạo đức thanh bạch, tức nhiên là bổn phận của Cơ Quan Hành Chánh đó.
Vợ là người tùng theo chồng để giúp an sự nghiệp, tạo nên hạnh phúc gia đình, tức nhiên bổn phận của Bảo Cô đã hẳn. Về Ngũ Thường thì: Nhơn: Là phải biết nghĩa đồng sanh, biết tình đồng hưởng, âm dương chi khí, chẳng để lòng sái loạn chơn truyền, tức nhiên là phải trọn vâng theo Luật Công Bình Bác Ái. Nghĩa: Là phải biết trọn phần mình để tạo nên danh trọng giá cao, tức nhiên là phải giữ nên phẩm hạnh mà nhìn rõ của chung đồng hưởng.
Lễ: Là giữ hạnh nết đúng đắn để tạo nên một nhơn phẩm biết nhường, biết nhịn, tức nhiên là phải giữ trọn hạnh Đạo đó. Trí: Là phải thông hiểu việc thế mà đi, không để tên tuổi phải lời chê tiếng nhẻ, tức nhiên là phải trọn vâng Luật Pháp Chơn Truyền đó vậy. Tín: Là phải đúng lời hứa hẹn, tức là phải danh chánh ngôn thuận, thuyết hành phải được giống in nhau, tức nhiên là phải trọn thệ đó.
Đó là mặt Thể pháp Thế Đạo, còn mặt Bí pháp Thế Đạo là phương tầm ra định hướng để vẹn giữ Tam Cang Ngũ Thường, tức nhiên là trọn phần Nhơn Đạo. Ấy là kết quả do Thể pháp mà nên. Nói chung về Bí pháp Thế Đạo là phương giúp đời an nhàn đạo đức chớ chẳng chi. Về Tam Tùng Tứ Đức là về phần của Nữ Phái: Tùng Phụ: Như người con phải giữ trọn tiết trinh, cũng như kẻ Tín Đồ giữ tròn danh Đạo.
Tùng Phu: Như bóng với hình, tức nhiên phải ví mình như một trong Thánh Thể tùng Hội Thánh vậy. Tùng Tử: Là phải vì đám hậu sanh mà quên mình đặng tạo nên sự nghiệp tương lai cho chúng, tức nhiên là bổn phận của Chức Sắc vậy. Công Dung Ngôn Hạnh: Tức là việc làm cho nhơn sanh thoát khổ, lời nói để đưa đường giáo hóa, hành vi cử chỉ để treo gương mặt thế, tức là phải biết nâng cao giá trị của Thánh Thể Chí Tôn, nết na đằm thắm, giữ trọn thương yêu, tức nhiên là làm nền móng cho Đại Đồng Thế Giới.
Đó là Thể Pháp. Kẻ đã trọn về mặt Thể Pháp tức nhiên hiểu biết Bí Pháp không chi lạ hơn là phương pháp bí yếu nâng cao giá trị cho Thể Đạo, nói rõ hơn nữa là làm cho Đời trở nên tận thiện tận mỹ. Nói theo nhơn sanh triết lý thì Pháp là kế hoạch nâng cao đời sống trong Nhân Nghĩa đó vậy. Mấy em đã rõ chưa, Bần Đạo kiếu.
Thánh giáo để học đạo
Thánh Giáo ĐỨC Chí TÔn........ Tòa Thánh là quê cha đất tổ, nhau rún cội nguồn. T..... Con định ý gần trúng, nghĩa là dầu cho bậc Chí Thánh đi nữa cũng thọ sanh nơi Thầy. Muốn đến trường Thánh Đạo phải theo sau Thầy. Cái xác trần tiêu diệt hôi thúi, chớ tánh Thánh chẳng hề tiêu diệt hôi thúi. Thầy từ khi khai Thiên lập Địa, Thầy cũng vì yêu mến các con mà phải trải bao những điều khổ hạnh, mấy lần lao lý, mấy lúc dang mày nuôi nấng các con hầu lập nên nền Đạo, cũng tưởng các con lấy đó mà làm đuốc soi mình đặng bỏ tà qui chánh.
Mấy lần vun đắp nền Đạo, Thầy đều bị bây mà hư giềng cả, Thầy buồn đó các con. Thường CƯ Nam hải Quan Âm Như Lai Các em có hiểu vì sao mà phải rộng lòng bác ái chăng? Vì vạn vật do Đức Từ Bi mà sanh hóa trong cõi thế............. người có nên trái lòng Trời là Đức Đại Từ Phụ chăng? Xin xem THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN Q.2 Bài 79 Ngày 2104-1933 (âl. 27-03-Quí Dậu)
Ngày 20-03-1935 (âl. 16-02-Ất Hợi): Đức Chưởng Đạo Nguyệt Tâm Chơn Nhơn dạy về phẩm vị Chức Sắc Hiệp Thiên Đài
Tòa Thánh, ngày 16 tháng 02 năm Ất Hợi (20-03-1935). Chưởng Đạo Nguyệt Tâm Chơn Nhơn QU. Victor Hugo Cười.... Khi nãy có Thượng Phẩm và Qu. Giáo Tông nơi đây, song hai vị mới hộ tiếng Nữ phái.... Cười.... Quí hóa dữ ha! Thưa Hộ Pháp, Bần Đạo để lời chia vui cùng Ngài. Khi hôm qua nhờ có Thánh chỉ Chí Tôn, nên mới đặng rộng đường xuất Thánh.... Bần Đạo có để lời trân trọng cầu thưởng cho học tu nên mới đặng cao phong phẩm giá.
Cười.... Phẩm trật rắc rối khó nói rõ, nhưng chia ba: Pháp, Đạo, Thế. Thì theo sự hiểu biết của Bần Đạo như vầy:
Sĩ Tải là Secrétaire archiviste. Lên phẩm Truyền Trạng là Greffier. Rồi lên phẩm Thừa Sử là Commissaire de la Justice. Phẩm Giám Đạo là Inspecteur. Lên phẩm Cải Trạng là Avocat. Lên phẩm Chưởng Ấn là Chancelier. Lên phẩm ấy rồi tùy phái lên đại vị Hiệp Thiên Đài,
nhưng phải biết rằng: Chưởng Ấn phải lên đại vị Tiếp Dẫn Đạo Nhơn mà đắc phong phổ thông đặng một nước nào rồi mới vào chánh vị. Lợi và mấy vị kia là Sĩ Tải của Hiệp Thiên Đài mà thôi. Thăng.