Thi Văn Dạy Đạo — Phần 9
41
Xử thế phải cho vẹn thế tình, Trau tâm trau đức sạch chơn linh. Bến mê rước khách thuyền đương đợi, Đưa đến đào nguyên hưởng phước lành.
42
Dò theo đường chánh chớ sai lầm, Biết đạo cần trau một chữ tâm. Tiên Phật nơi mình đâu phải khó, Khó do chẳng trọn tấm chơn thành.
43
Đức tánh khen con có chí thành, Lần đường Đạo chẳng chút cầu danh. Ghe phen cửa rách hiên nhà lủng, Không quản lao đao giữ tiếng lành.
44
Dọn mình cho sạch bớt phàm tâm, Lẽ chánh tà kia phải xét thầm. Đừng bụng nghi nghi rồi hoặc hoặc, Tự nhiên rõ thấu đạo cao thâm.
45
Trau hạnh làm gương dắt kẻ sau, Một nhà đạo đức khá thương nhau. Noi theo người trước đời trông cậy, Gắng sửa lều tranh hóa động đào.
46
Nâu sồng khổ hạnh phép gần Tiên, Như bước ướt chơn mới đến thuyền. Gắng chí tập lần thân cực nhọc, Bền tâm tu luyện mới là nên.
47
Cao đê thế sự khá đinh ninh, Một dặm xa xuôi nhọc lộ trình. Lần lựa chỉ sầu tay gỡ rối, Trời tây bóng nhựt đã hầu chinh.
48
Dư phước dành sau ấy thế hay, May chơn bước gặp bóng Cao Đài. Sạch lòng để dạ vun nền Đạo, Phủi thế an vui đợi đến ngày.
49
Mạnh yếu rồi đây yếu được phần, Được phần máy Tạo khéo cầm cân. Cầm cân thăng thưởng răn người thế, Người thế sao cho hạnh chói ngần.
50
Tranh đua đã quá nửa đời người, Thử hỏi phước phần được mấy mươi. Mưu được phần mình thì tổn đức, Của tiền dầu chất há an vui.
51
Vui Đạo vui nhân ấy thiệt vui, Vui còn sóng sắc hại mình thôi. Vui nơi đổ bác là vui khổ, Vui thói tà gian lụy trọn đời.
52
Đời qua thắm thoát cõi nhơn gian, Sớm nở hoa kia chiều vội tàn. Mái tóc điểm sương chưa học Đạo, Họa kề dầu hối khó than van.
53
Lắm kẻ còn xuân chẳng tiếc xuân, Tạo thành nghiệp dữ biết bao lần. Chớ quên máy Tạo nên mầu nhiệm, Vay trả đồng cân thế chuyển luân.
54
Chữ hiếu phải lo vẹn phận người, Sanh thành đạo trọng há đâu chơi. Buông trôi ví chẳng tròn nhơn đạo, Còn có mong chi đến Đạo Trời.
55
Có thân có khổ, khổ vì thân, Nào có sướng chi cái kiếp trần. Kẻ trí phải lo phương giải khổ, Tìm thuyền Bát Nhã lánh mê tân.