Thi Văn Dạy Đạo — Phần 8

26

Dữ đọa hiền thăng ấy luật Trời, Lánh đường tà vạy hưởng an vui. Nay con phước gặp nền chơn Đạo, Ngọc tốt bền trau sắc rạng ngời.

27

Suối lành đổ nước hóa sông thanh, Đức hạnh muốn trau vẹn tánh lành. Trước muốn đưa chơn vào cửa Phạm, Hỏi mình có trọn tấm lòng thành?

28

Dối ai đâu dễ dối cùng Trời, Biết đạo răn mình cũng hết hơi. Từ bỏ lần hồi lầm lỗi trước, Tự nhiên bể khổ lánh xa vời.

29

Bá tước công khanh ý vị gì? Mà đời dám đổi kiếp sầu bi. Nương chơn chưa biết chơn nào vững, Níu thử cân đai thấy nặng trì.

30

Được vàng chớ khá gọi là may, Vàng hết tội kia chất dẫy đầy. Bỏ đức bỏ nhân bao kiếp đọa, Khuyên con giữ đạo đến cùng Thầy.

31

Lối ngay nẻo chánh gắng tìm đường, Lánh chốn thị phi đạo mới tường. Dòng bích thuyền từ còn đợi bến, Thu qua gặp gió cánh buồm trương.

32

Cõi thế tìm nơi đạo đức vào, Lòng thành Thần Thánh chứng công lao. Nhân sanh thấy khổ đưa tay cứu, Chẳng mất phần sau địa vị cao.

33

Thắm thoát đời qua cuộc bể dâu, Ham vui chỉ chác cuộc mua sầu. Lập thân muốn tránh đường mưa gió, Tìm Đạo nương mình vững nghiệp sau.

34

Rừng thiền trở gót mới thung dung, Nhàn hạ riêng vui cảnh bá tùng. Lao lực thế tình chi xạo xự, Rửa tai chờ lóng nhạc năm cung.

35

Cung đàn chờ khách cận song thu, Năng mến Đạo mầu chí trượng phu. Biển khổ vớt người thuyền gặp lúc, Đeo đai thế sự chỉ mua sầu.

36

Tách bến sông mê sóng tạt thuyền, Lọc lừa nghiệp quả kẻ may duyên. Trương buồm hạnh đức xuôi chiều gió, Đưa khách phồn hoa lánh nẻo phiền.

37

Sao cho thành kỉnh Phật Trời thương, Đạo đức chăm lo vững mối đường. Công nghiệp phải lo sanh chúng độ, Đàn sau để dấu kẻ soi gương.

38

Mùi đời biết đặng lắm chua cay, Cay đắng kiếp người khổ ớ ai? Ai dám xả thân hành chánh Đạo, Đạo mầu theo dõi hết trần ai.

39

Đồng thuyền kẻ trước dắt người sau, Sau trước nương nhau ấy chước mầu. Mầu nhiệm dễ chi tìm thấu đáo, Đáo đầu mới rõ Đạo là cao.

40

Đạo đức gắng theo đỡ ít nhiều, Ngày thâu bóng nhựt đã hầu xiêu. Tu thân dầu khổ, thân tiên độ, Có khó có nên nhọc phải chiều.