Bài 13 — Thuyết đạo tại Đền Thánh, Thời Tý, đêm 13 tháng 11 năm Mậu Tý (13–12–1948)

Dương lịch: 13–12–1948 · Âm lịch: 13 tháng 11 năm Mậu Tý

Đền Thánh, Tòa Thánh Tây Ninh

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc

Hôm nay, Bần-Đạo giảng tiếp cuộc thi ệt chiến giữa Cung Hiệp Thiên Hành Hóa về “ Đ ứ c Tí n”. Có nhiều điều rắc rối giữa quyền năng binh vực các Chơn-Linh 2 trong Càn Khôn Vũ Trụ đối với quyền trị thế của Ngọc Hư Cung và quyền giáo hóa 4của Cực Lạc Thế Giới. Về mặt triết học, có nhiều triết lý đã gây nên một trường ngôn luận 5 sôi nổi giữa các nền tôn giáo và tín đồ của họ. Về đức tin, ta ngó thấy phần nhiều hạng thượng lưu trí thức hiện giờ này (nhứt là các văn sĩ của Á Đông ta, tức là các nhà Nho, còn ở Âu Châu có các nhà tự do ngôn luận, tự do tư tưởng) đều là vô tín ngưỡng cả thảy.

Đi xa hơn nữa là bọn Anarchistes 9. Đây là bọn chẳng có phương châm tôn chỉ thờ phượng chi hết chớ chẳng phải nói vô tín ngưỡng mà thôi đâu. Những người ấy tới chừng trở về Cõi Thiêng-Liêng phải quì trước mặt luật thiêng liêng, chịu khảo dượt tinh thần. Họ muốn tránh mà làm 1 thiệt – cái lưỡi. Thiệt chiến – tranh luận, cãi lý. 9 người cho rằng không cần chánh phủ, xã hội vẫn có thể ổn đ ịnh bằng cách hợp tác. sao tránh khỏi quyền năng vô đối của Càn Khôn Vũ Trụ.

Những người ấy miệng lưỡi lắm. Họ phản đối kịch liệt bằng nhiều lý lẽ quái gở đến đổi ta không thể tưởng tượng được. Tỉ như giữa Cung Hiệp Thiên Hành Hóa họ nói như thế này: “Mấy nhà hiền triết cao siêu đại giác đến thế lập ra tôn giáo dạy đạo cho nhơn sanh đã lập ra các triết lý tôn giáo. Chúng tôi nhìn nhận là điều đó có thật. Song các triết lý tôn giáo ấy, đối với phương sanh sống của đời, không có quyền năng chi hết.

Trái lại, còn làm trở ngại cho bước đường tranh đấu và tấn hóa của loài người mà chớ. Chớ chi quyền năng thiêng liêng, mà người ta thường nói là quyền vô cùng tận, có thế cho chúng tôi thấy hiển hiện trước mắt, hay là có thể bảo trọng đặng mạng sanh của loài người thì ai không muốn tu. Ngặt một nỗi cả triết lý ấy còn mờ hồ, thì chúng tôi mới mượn nơi đâu mà tạo đức tin theo đạo giáo cho được?

Các vì Giáo Chủ khuyên chúng tôi làm lành lánh dữ. Chúng tôi cũng muốn làm lành lắm, ngặt một nỗi thiên hạ không muốn lành, xúi giục chúng tôi phải dữ. Nếu chúng tôi nhịn thì sẽ bị cái dữ của thiên hạ tàn hại. Muốn nhẫn nhục vì lòng thương yêu, nhịn cái sống của mình đặng tạo cái sống cho người, nhưng nhơn loại không hề nhơn tay. Thay vì tôn sùng sự cao thượng như chúng tôi, họ không chịu vậy.

Các Ngài cũng ngó thấy ở thế gian biết bao nhiêu bực đạo đức phải chịu khuất thân dưới quyền cường bức của thế gian, chịu mai một thiệt thòi, chịu ăn xin ở tạm. Bây giờ mấy Ngài biểu nương nơi họ mà tạo đức tin. Trọn cả kiếp sống của các vị đạo đức ấy, tôi chưa hề thấy hình ảnh của đức tin. Xin các Ngài tả hình nó cho chúng tôi thấy thử coi.” Các Đấng Trọn Lành nơi cửa thiêng liêng kia mới lấy lý lẽ nào đặng đối lại với lời nói ấy.

Các Ngài nói: “Các ông bất quá 3 là đa văn quảng kiến 4, tìm phương thế đặng bào chữa cho mình, chớ chơn lý không phải như mấy ông bày đặt ra đó đâu. Cái chơn lý là các ông không biết tin mình thì còn tin ai, còn tin triết lý đạo giáo sao được. Đức Chí Tôn sai các vì Giáo Chủ đến tạo tôn giáo nơi mặt thế này chẳng phải vì muốn nhơn loại thờ phượng Ngài. Mà chính Ngài đến (hay sai người khác đến) chỉ để tạo đền thờ đức tin của nhơn loại, tức là tạo đền thờ cho nhơn loại thờ chính nhơn loại, không phải thờ Ngài đâu.” “Mấy ông phản đối, nói rằng không thể lấy triết lý tôn giáo làm phương pháp bảo trọng mạng sanh một cách bền vững.

Có thể được chớ! Chính mình các ông còn nương nơi triết lý tôn giáo đặng tạo cái sống của các ông kia mà. Nếu triết lý đạo giáo không có thì nhơn loại sẽ thuộc vào hàng thú cầm như voi, cọp, beo, khỉ, dộc trên rừng kia rồi. Các ông đã nương nơi đạo giáo đặng bảo trọng mình đó. Hỏi các ông nương lý thuyết nào mà biết mình cao trọng, mà biết mình hơn vạn loại, mà biết mình tối linh, biết mình là thần linh của thế gian này, mà biết chính mình các ông là điểm Chơn-Linh của Trời?

Làm sao các ông biết tự trọng mình là phẩm cao trọng tại thế? Các ông muốn chối phẩm vị cao trọng của mình đặng nạp cả mạng sanh và tâm hồn vào chỗ đê tiện, thì bảo tinh thần phải nương nơi đâu? Chính mình các ông không tin mình thì tin ai?” “Không, không bao giờ các vì Giáo Chủ gạt ai! Mấy ông nói triết lý đạo giáo gạt gẫm tâm lý của nhơn sanh. Không đúng! Chính triết lý đó là cái mặt kiếng để trước mắt nhơn sanh cho họ coi mà sửa mình.

Các ông không chịu coi vì sợ. Nếu tránh đi thì các ông tạo đức tin ở chỗ nào? Sự sống quả là khó khăn, nhưng đâu đến mức giục thúc nhơn loại tàn hại nhau. Là bực trí thức trong nhơn loại, các ông có tìm được hạnh phúc trong cái sống vật chất, tức là cái sống của con vật, hay chưa? Loài người đã đào sâu trí não mưu cầu hạnh phúc, nhưng đã thành công chưa? Hay còn đang tìm tàng, còn đang đấu tranh gay gắt?

Còn đấu tranh, tức là còn áp dụng những phương pháp sai lầm, gây khổ sở cho kiếp sanh nhơn loại mà thôi, chớ không mảy may ích lợi gì cả.” “Các ông trách thiêng liêng không cho các ông tận mắt thấy huyền diệu, do đó không thể làm cho các ông tin tưởng. Dám chắc dầu chính Đức Chí Tôn hiện hình ra biểu nhơn loại theo Ngài đi nữa, thì họ cũng chạy theo hạnh phúc của vật chất mà thôi.

Tại họ không muốn theo, chớ có phải hiện ra cho thấy mà họ theo đâu?” Đức tin là ở nơi ta. Trước hết ta biết ta, có biết ta rồi mới biết thiên hạ, có biết thiên hạ rồi mới biết đến Chí Tôn là ngôi Chúa Tể Tạo Đoan Càn Khôn Vũ Trụ, biết Đấng ấy là biết rõ mình vậy. Nếu chưa biết Đấng ấy thì đừng trông mong biết mình, mà chính mình không biết mình thì không còn ai biết hết. Sống không đức tin, nghĩa là không tự biết mình, khác nào cây cỏ vật loại kia, thì không có nghĩa lý gì hết.

Cuộc sống ấy vô giá trị. Bây giờ hỏi vậy chớ khi đi thi mình phải làm gì? Mình biết vô trường khoa mục 1 kia, các giám khảo sẽ hỏi Tứ Thơ, Ngũ Kinh, tức là triết lý Nho Giáo. Vậy mình phải học kỹ trước, tới chừng nhập thi không đem theo sách vở mà vẫn trả lời trúng các câu hỏi được, thì khoa mục ấy mình mới đậu chớ. Đạo giáo cũng vậy, các tôn giáo để triết lý tại thế gian cho mình thực hành trong cuộc sống.

Chỉ tại mình không tin nên không làm thôi. Vậy biểu các vị Thần Tiên nơi Cõi Hư Linh tôn trọng mình sao được? Nói thật, tôn giáo cũng giống như chơi đánh bông dụ. Người ta úp chén trên con dụ không cho thấy kết quả, nhưng mình đoán trúng thì ăn tiền. Đâu có ai để chén ngữa ra cho mình thấy kết quả trước mà đánh trúng. 1 trường thi. 2 bốn bộ sách nền tảng của Đạ o Khổng: Đạ i Học, Trung Dung, Luận Ngữ, M ạnh Tử. 3 năm quyển sách văn học, là nền tảng của Nho học: Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh Lễ, Kinh D ịch, Kinh Xuân Thu. 4 bông vụ, con quay (một trò chơi trẻ con và cũng là trò cờ b ạc của người lớn ở Việt Nam) Đức tin có ở con người tự biết, tự trọng, tự thờ mình.

Mình thờ mình đặng, tức là thiên hạ thờ mình đặng. Đức tin do nơi mình tin mình. Mình tin mình đặng, thiên hạ mới tin mình. Còn mình chưa tin mình mà biểu thiên hạ tin mình làm sao đặng? Mình không tin mình, mà biểu nhơn loại tin tưởng Đức Chí Tôn là đấng tạo sanh Càn Khôn Vũ Trụ, sanh ra linh hồn ta sao đặng? Nếu chưa đủ đức tin làm bằng chứng vô đối, thì chưa xứng đáng làm phần tử trong Thánh Thể của Đức Chí Tôn, tức là Hội Thánh của Ngài đó vậy. n Bài 14 ĐỨC HỘ PHÁP