Bài 16 — Thuyết đạo tại Đền Thánh, đêm 22 tháng 11 năm Mậu Tý (22–12–1948)
Hổm nay chúng ta đã đến Cung Hiệp Thiên Hành Hóa đặng quan sát cuộc thi ệt chiến coi có cái chi phản khắc với chúng ta không. Từ hôm trước đến nay Bần Đạo đã thuyết minh những vấn nạn của các Chơn-Linh cao siêu, nhưng lại thiếu tinh thần đạo đức. Họ kiếm đủ lý lẽ đặng chối tội. Chúng ta cũng đã thấy các Đấng Trọn Lành nơi Cung Hiệp Thiên Hành Hóa kia chưa để cho họ đặng thắng đó vậy.
Đêm nay chúng ta lên chót đỉnh của Cung Hiệp Thiên Hành Hoá. Kỳ này là kỳ trọng yếu hơn hết bởi vì họ vấn nạn về quyền năng tín ngưỡng. Họ vấn nạn kịch liệt về luật thương yêu công bình mà các vị Giáo Chủ đã để tại mặt thế gian này. Chúng ta ráng để ý, nhứt là Chư Chức Sắc Thiên Phong nam nữ cần để ý cho lắm. Kỳ trước Bần Đạo giảng về ch ỗ có nhiều tôn giáo làm cho nhơn tâm bất nhứt 8.
Ngày hôm nay họ công kích về luật điều. Họ hỏi: “Nếu như các đạo giáo có một khuôn khổ hữu hình, tức nhiên là phải chiếu theo khuôn khổ của Thiên Điều, vậy tại sao lại các vị Giáo Chủ lại bất đồng với nhau? Vị này nói vầy, vị kia nói khác, phản khắc với nhau. Như vậy biểu sao nhơn loại không chia rẽ, biểu sao không thống nhứt? Xin các vị Giáo Chủ quan sát lại coi, những đạo pháp đạo luật của các vị vẫn khắc bạc với nhau, phản đối với nhau, không đồng tâm không đồng đức, nhứt là không đồng tánh về tư tưởng, đạo đức, tinh thần.
Biểu sao nhơn sanh không chia rẽ. Nếu chia rẽ tức nhiên loạn lạc. Chính vì vậy mà đời lúc nào cũng phản khắc, chia rẽ, loạn lạc.” Các Đấng Trọn Lành 6 nơi Cung Hiệp Thiên Hành Hóa chỉ ngồi cười. Họ nói: “ Luật pháp bất công của các chủng tộc nơi mặt địa cầu này, là do nhiều tâm lý, nhiều tâm đức, nhiều tinh thần. Dù cùng một nòi giống, cùng một quốc gia, cho đến vạn quốc, tánh đức con người còn bất đồng thay.
Các vị không thể buộc Đức Phật Thích Ca, lập Phật Giáo nơi Ấn Độ, đồng tâm đồng tánh với người ở nước khác được. Nhưng dù là người Ấn Độ, Ngài vẫn làm chủ tâm lý của loài người. Do tại đâu? Do Luật Bác Ái và Công Bình. Dầu cho các vị Giáo Chủ lập nhiều tôn giáo khác nhau, nhưng họ đều mở đường chỉ nẻo cho nhơn loại đi đến con đường của đạo giáo,... không – tránh sao khỏi, vì vậy cho nên.
Giáo chủ Phật Giáo. tức là tín ngưỡng Người và Trời. Còn về luật pháp của mình, Đức Phật Thích Ca có nói nếu như Ngài không bác ái công bình, thì đạo giáo của Ngài không bác ái công bình đặng.” “Hỏi từ trước đến giờ các Đấng lập đạo của họ trên nền tảng nào? Có phải là bác ái và công bình chăng? Nếu không vì bác ái và công bình, thì các Ngài đâu có đi tìm triết lý cao siêu để dạy cho nhơn loại mặt thế này.
Các Ngài chỉ cần lo phần của mình là trở về Cõi Thiêng-Liêng và đạt phẩm vị cao là đủ rồi. Nếu không vì công bình và không có lòng thương yêu dẫy đầy, thì các Ngài đâu hạ mình xuống đặng nâng đỡ tinh thần loài người dường ấy.” “Đức Lão Tử 9 thấy thiên hạ không biết nhìn phẩm vị của mình, không biết chơn tướng của mình để nơi nào mà định vị cho mình. Ngài sanh ra tại đất Trung Hoa, vào thời buổi tâm lý nhơn sanh suy tàn.
Họ không biết phẩm giá con người là gì. Tâm lý con người buổi ấy cũng xáo trộn, không còn giá trị nhơn phẩm nữa. Họ không biết tự trọng, chưa biết phẩm vị của họ, thì họ chưa thể tin người khác được. Họ sống như là thú chất vật loại. Nếu Đức Lão Tử không có lòng bác ái từ bi thức tỉnh con người buổi ấy, thì họ chưa biết phẩm vị của họ là cao trọng và họ sẽ tiếp tục sống như con vật nữa!
Nếu chẳng vì bác ái công bình, Đức Lão Tử chưa hề khi nào lập nên Lão Giáo, một nền tôn giáo mà ngày nay nước Tàu còn lưu lại. Ngài dạy đạo chẳng phải chỉ cho Á Đông thôi mà đến Âu Châu cũng vậy. Ngài dạy triết lý cao siêu chơn thật, và người ta theo không biết bao 9 Laozi. Giáo chủ đạ o Lão ở Trung Hoa. nhiêu mà nói.” “Nói thật ra thì các tôn giáo là nhằm bảo vệ tinh thần loài người mà thôi.
Các vị Giáo Chủ đã suy xét kỹ và thấy điều ấy. Cho nên dầu phải lập ra luật pháp tôn giáo cũng phải dựa trên bác ái công bình mà lập thành. Họ tạo ra các phương pháp tu học cốt yếu là để dìu dắt tinh thần nhơn loại đi đến mức cao thượng là bác ái công bình.” “Cũng vì bác ái công bình mà các vị Giáo Chủ lập đạo để bảo vệ nhơn luân đó vậy. Như ở Trung Hoa, Đức Khổng Phu Tử thấy nhơn luân buổi nọ điên đảo suy tàn, nên Ngài mới lập ra Nho Giáo để bảo vệ.
Cũng giống như Đức Lão Tử vậy, thấy nhơn phẩm buổi ấy suy đồi, thấy con người đã đánh mất hẳn giá trị của mình, nên Ngài hạ mình xuống, lấy đạo nhơn luân làm căn bản dạy dỗ con người. Hễ nhơn loại biết trọng mình, biết địa vị mình, tức nhiên biết Thiên Đạo, biết Thiên Đạo tức nhiên biết Thiên Điều, biết Thiên Điều tức nhiên biết Đức Chí Tôn đã lập ra Đạo, vậy mình phải giữ Đạo.” “Ngài không hề dành Đức Chí Tôn làm của tư riêng.
Ngài nói, đệ nhứt đạo tối cao tối trọng (ý nói luật bác ái và pháp công chánh) đã định cái sống trong Càn Khôn Vũ Trụ thì phải định cái sống cho toàn cả chủng tộc trên toàn mặt địa cầu này. Luật pháp của Ngài coi trọng cái chung hơn cái riêng nên trái hẳn phong hoá trên mặt địa cầu này. Nói về tinh thần đạo đức, thì Nho Giáo là mô giới. Ngày giờ này cả vạn quốc đều để tâm tìm kiếm luật pháp ấy.
Vì cớ 1 những nguyên tắc mà con người phải tuân theo để trở thành người tốt, đạ o làm người. 2 luật Trời. cho nên khi lập Đạo Cao Đài, Đức Chí Tôn có tiên tri rằng: “Đạo Cao Đài là một cây cờ báo hiệu cho vạn quốc toàn cầu hay trước: Thời kỳ Nho Tông chuyển thế đã đến”. “Đức Chúa Jésus Christ lập ra Công Giáo. Nếu Người không có lòng bác ái thì đã không đem xác thịt của mình làm con vật đặng tế Đức Chí Tôn.
Ngài cầu xin tha thứ tội tình cho nhơn loại. Ngài là người xứng đáng được nhân loại thương yêu. Nếu nhơn loại đem Ngài ra làm kiểu mẫu để bắt chước thì tôn giáo Gia Tô sẽ tạo ra không biết bao nhiêu là tình thương yêu nơi mặt địa cầu này vậy.” “Nếu các Ngài vẫn tiếp tục cho rằng vì các Giáo Chủ đưa ra các triết lý khác biệt nhau khiến cho các Ngài không biết theo ai, nên các Ngài trở thành người vô tôn giáo.
Vậy thì tôi xin nói rằng, dầu cho muôn đường ngàn nẻo thì các Ngài cũng phải chọn một. Các Ngài từ chối không chịu dìu dẫn loài người đi vào con đường tín ngưỡng theo luật yêu thương và pháp công chánh. Nếu các Ngài chỉ đem mấy bộ hồ sơ cá nhân ra để trước mắt Tòa Tam Giáo mà cầu rỗi cho riêng mình, tôi dám chắc các Ngài không phương thế gì chối tội đặng. Dầu cượng lý 6 bao nhiêu cũng không chối đặng.” “Nếu các Ngài còn giữ ý kiến lúc ban đầu, tôi xin đưa bằng cớ hiển nhiên.
Đó là Đạo Cao Đài đã xuất hiện. Đức Chí Tôn đã đến mở đạo Ngài đến ký một bản Giao Ước Thứ Ba 1 với nhơn loại vì bản Giao Ước Thứ Hai nhơn loại đã phản bội, không giữ tín ngưỡng của mình. Vì thất đạo, nhơn loại đang đi trên con đường diệt vong 3 tương tranh tự diệt nhau. Vì lòng bác ái từ bi cho nên Đức Chí Tôn đến, Ngài ký tờ Giao Ước Thứ Ba này nữa để làm luật điều cho chúng ta.” Các Đấng Thiêng Tiêng kêu gọi nhân loại nhìn vào Đạo Cao Đài mà tín ngưỡng cho y theo chánh pháp đã ghi trong giao ước giữa Trời và Người. Ấy là luật bác ái và pháp công bình.
Dầu luật pháp tôn giáo có muôn hình ngàn tướng cũng vẫn nằm trong luật bác ái và pháp công bình mà thôi. Hội Thánh Cao Đài cũng vẫn phải theo luật vô hình tối cao là bác ái và công bình. Dẫn nhơn loại đến cảnh vô hình tối cao tối trọng cũng do luật pháp của Đạo Cao Đài. Ngoài luật công bình bác ái ra tất cả những hình tướng 6 tôn giáo khác chỉ là phương pháp mà thôi. Kỳ tới Bần Đạo giảng cái quyền năng và cái hiệu nghiệm của luật bác ái và công bình. n 1 Giao Ước thứ nhất – Nhất Kỳ Phổ Độ, Đức Chí Tôn giao cho Thánh Moses công bố cho nhân lo ại.
Giao Ước thứ nhì – Nh ị Kỳ Phổ Độ, Đức Chí Tôn giao cho Chúa Jesus công bố cho nhân lo ại. Giao Ước thứ ba – Tam Kỳ Phổ Độ, Đức Chí Tôn giao cho Đạ o Cao Đài công bố cho nhân lo ại. Bài 17 ĐỨC HỘ PHÁP