Thi Văn Dạy Đạo — Phần 4

41

Tiền trình Thầy dạy trước con tường, Đợi hạ sang năm mới tuyển lương. Năm bảy năm sau nên nghiệp lớn, Đến chừng ấy khá Đạo lo lường.

42

Lo lường cho rõ thấu Thiên cơ, Biết đặng thì tua tính kịp giờ. Khuyến thiện đã nhiều công cực nhọc, Toan lo cho vẹn đạo đồ thơ.

43

Đồ thơ oằn oại gánh nghiêng vai, Mặc khách làng văn nhọc chớ nài. Nghiệp nước nỗi nhà còn bận bịu, Thanh nhàn chưa phải buổi xem mai.

44

Xem mai trông gặp trổ hai lần, Như Đức Khổng xưa muốn thấy Lân. Hờn gió, giận mưa hoài trí tính, Thâu niên chẳng đoái chút tinh thần.

45

Tinh thần đầy xác mới tinh anh, Đừng vướng nẻo công với mối danh. Thường hứng gió đông tua biết gió, Đừng trương cánh nhạn bị tan tành.

46

Tan tành khó nỗi kết làm nguyên, Như chỗ non cao muốn quá thuyền. Mình biết phận mình an thú vị, Chẳng phen bằng Phật cũng là Tiên.

47

Nho nhã con tua tập tánh tình, Dưới đời đừng tưởng một mình lanh. Một câu thất đức thiên niên đọa, Nhiều nỗi trầm luân bởi ngọn ngành.

48

Chi Lan mọc lẫn cỏ hoa thường, Chẳng để mũi gần chẳng biết hương. Hiền ngõ rủi sanh đời bạo ngược, Dầu trong Thánh đức cũng ra thường.

49

Cao Đài tá thế đến phàm gian, Bạch Ngọc Huỳnh Kim cũng chẳng màng. Chiều lụy đòi phen xem quá tục, Nghĩ không đổ lụy phải cười khan.

50

Cười khan mà khóc bởi thương bây, Chẳng mất một con, nghiệt cả bầy. Biết phận già không chờ chống gậy, Nương theo con dại mới ra vầy.

51

Lòng lành là vốn có căn xưa, Bao quản lợi danh chẳng dám chừa. Nỗi phận, nỗi nhà còn biến đổi, Thương mình khá nghĩ phận mình xưa.

52

Mình xưa chưa kẻ độ nên phàm, Phải ngó tâm mình đạo mới ham. Phải phải cùng đời đừng sửa quấy, Quấy nhiều tức quỉ giục mình tham.

53

Yến Tử thời xưa lúc vận cùng, Còn mang dép rách đến Quang Trung. Nay con chưa đủ thông đường đạo, Cứ ngóng theo chơn Lão tháp tùng.

54

Trữ đức còn hơn muốn trữ vàng, Giàu sang chẳng chuộc gánh giang san. Thế đời càng dữ càng kiên đức, Võ lực hùng oai cũng chẳng màng.

55

Trước lâm chứa đặng bảy ông Hiền, Vì bỏ tục trần mến cảnh Tiên. Hồng cấu đã chui thân phải vấy, Hơn thua cười kẻ biết nơi tiền.

56

Cao ngôi chưng đạo chẳng cao quyền, Mở lối dắt người đến cảnh duyên. Ham hết công danh mòn mỏi đức, Cũng như ham chở khẳm khuôn thuyền.

57

Khuôn thuyền Bát Nhã chẳng hề chìm, Nổi quá như bông, nặng quá kim. Có đạo trong muôn ngồi cũng đủ, Không duyên một đứa cũng là chìm.

58

Thiên cơ đã lộ lúc khai Trời, Kêu khách phàm trần đã hụt hơi. Cứ mến vinh huê cùng lợi lộc, Chẳng lo kiếp thác đến gần nơi.

59

Gần nơi Tiên cảnh phải xa phàm, Cái kiếp trần nầy trẻ chớ ham. Một miếng đỉnh chung trăm giọt thảm, Phải toan lui gót tránh vòng tham.

60

Nơi lòng Thầy ngự động Thầy hay, Ngặt nỗi là xưa chẳng thế bày. Đạo hạnh khuyên con gìn tánh đức, Cửa Cung Bạch Ngọc đã gần khai.