Kinh Thiên-Đạo
Làm điều phải nghĩa lánh xa vạy-vò. Khi gặp chuyện khá dò xét cạn, Liệu sức mình cho hẳn sẽ làm. Chớ đừng thấy của dấy tham. Giục người làm quấy ắt cam đồng hình. Ở ngay thẳng Thần-minh bảo hộ, Nết xéo-xiên gặp chỗ rạt tù. Trong đời rất hiếm võ-phu, Lường cân, tráo đấu, dối tu cúng chùa. Còn hoi-hóp tranh đua bay nhảy, Nhắm mắt rồi phủi thảy lợi danh. Lương-tâm thường xét cho rành, Của không phải nghĩa chớ sanh lòng tà. Người quân-tử chẳng thà chịu khổ, Đâu làm điều nhục tổ hổ tông. Đứa ngu thấy của thì mong, Không gìn tội-lỗi phép công nước nhà. Bày chước độc, xúi ra việc quấy, Tổn cho người mà lấy lợi riêng. Hễ nghe khua động đồng tiền, Sửa ngay làm vạy không kiêng chút nào. Người nghèo khổ biết sao than kể, Kẻ lễ nhiều cậy thế ỷ quyền. Làm quan tính kế đảo điên, Gạt thâu gia sản, đất điền của dân. Thả tôi-tớ thôn lân húng hiếp, Bức gái lành, ép thiếp đòi hầu. Trong lòng mưu chước rất sâu, Mai sau suy sụp đáo đầu ra chi. Gái xướng-kỵ, trai thì du-đãng, Phá tan hoang gia sản suy-vi. Làm người phải khá xét suy, Của rơi chớ lượm, tham thì phải thâm. Còn một nỗi gian-dâm đại tội, Lấy vợ người làm lỗi tiết-trinh. Tuy là Trời Đất rộng thinh, Mắt dường sao nháy chiếu minh lòng người. Lương-tâm biết hổ ngươi chừa lỗi, Mới biệt phân sừng đội lông mang. Việc lành, việc dữ đồn vang, Gái tiết-hạnh giữ tròn danh giá, Chớ học đòi mèo mả gà đồng. Làm điều nhục-nhã tổ-tông, Tiếng nhơ giặt rửa biển sông đặng nào. Trai trung hiếu sửa trau ba mối, Đừng buông lung lầm-lỗi năm hằng. Hung-hoang tội báo nghiệt căn, Kẻ chê người thị không bằng cỏ cây. Thà tiết-kiệm hằng ngày no đủ, Tánh siêng-năng lam-lụ làm ăn. Lòng chừa biếng nhác kiêu căng, Của tiền lãng phí không ngằn phải tiêu. Lòng Trời Đất thương đều muôn vật, Đức háo-sanh Tiên, Phật một màu. Thượng cầm hạ thú lao-xao, Côn-trùng thảo-mộc loài nào chẳng linh. Nó cũng muốn như mình đặng sống, Nỡ lòng nào tuyệt giống dứt nòi. Bền công kinh sách xem coi, Vô can sát mạng thiệt thòi rất oan. Chớ kiếm thế gọi ngoan xảo-trá.
Chớ kiếm thế gọi ngoan xảo-trá.