Kinh Thiên-Đạo

Lưới rập chim, thuốc cá, đốt rừng. Thương thay phá noãn lẫy-lừng, Tội căn báo-ứng biết chừng nào an. Lại có kẻ hung-hoang ác-nghiệt, Cướp giựt rồi chém giết mạng người, Đoàn năm, lũ bảy dạo chơi, Hiếp người lương-thiện, phá đời hại dân. Tua khá tưởng thương lần nòi giống, Hãy xét vì mạng sống khó cầu. Cũng đừng bài bạc lận nhau, Rủ ren rù quến, lấy xâu ăn đầu. Phải hiểu biết máy sâu họa kín, Thánh, Thần đâu tư lịnh bỏ qua. Thường ngày tuần khắp xét tra, Phạt người hung-ác đọa sa A-Tỳ. Sống dương-thế hành thì căn bịnh, Xui tai-nàn dấp-dính theo mình. Ăn-năn khử ám hồi minh, Từ-bi Trời Phật rộng tình xét cho. Đừng cố oán thầm lo gây họa, Đem lòng thù hăm dọa rắp đường. Đốt nhà, tháo cống, phá mương, Nước tràn lụt ngập ruộng vườn tan hoang. Thêm liều mạng đặng toan đổ tội, Cho người hiền chịu lỗi vương mang. Khi hồn lìa khỏi trần gian, Hóa ra ngạ-quỷ cơ-hàn khổ thân. Đời nhiều kẻ khi Thần thị Thánh, Ám-muội lòng tánh hạnh gỗ-ganh. Thấy ai làm phải làm lành, Xiểm-gièm cho đặng khoe danh của mình. Lại còn có tánh tình hiểm độc, Xúi phân chia thân tộc ruột-rà. Làm cho chồng vợ lìa xa, Cả đời nghiệt-báo oan-gia chẳng rời. Muốn tránh đặng khỏi nơi tội quá, Lánh kẻ tà chẳng khá nên gần. Thí tiền, thí bạc, chẩn bần, Người đau thí thuốc, Thánh, Thần phước ban. Đêm thanh vắng chớ toan mưu dối, Xúi trẻ thơ lầm-lỗi ngỗ-ngang. Âm đài gông tróng sẵn-sàng, Chờ khi thác xuống cổ mang hành hình. Các thơ truyện huê tình xé hủy, Kẻo để đời làm lụy luân-thường. Nói lời tục tĩu không nhường, Tội hành cắt lưỡi trăm đường ghê thay! Lại có kẻ miệng ngay lòng vạy, Tởi làm chùa, dối cậy in kinh. Ăn gian xới bớt cho mình, Dầu qua dương pháp, luật hành Diêm-vương. Thêm những sãi giả nương cửa Phật, Của thập phương châu cấp thê nhi. Ngày sau đọa lạc Âm-Ty, Thường thường khảo kẹp chẳng khi nào rời. Thấy giấy chữ rớt rơi lượm lấy, Đốt ra tro bỏ chảy dòng sông. Thủy-triều vận-tải biển đông, Lòng hằng dường ấy phước đồng ăn chay. Chịu cực khổ đắng cay biết mấy, Cuốc, cày, bừa, gieo, cấy, gặt, đong, Làm ra lúa gạo dày công,