Kinh Thiên-Đạo

Dầm mưa dan nắng kẻ nông nhọc-nhằn. Nhờ Diêm-Đế đức cao ân nặng, Tìm lúa khoai người đặng no lòng. Ngày ngày vọng niệm chớ vong, Chẳng nên hủy hoại mới phòng khỏi hoang. Chớ hiểm độc dạ lang lần lựa, Nhơn thất mùa bế dựa gắt-gao. Chờ khi lúa phát giá cao, Khai ra bán mắc Trời nào dung cho. Ơn trợ giúp khá lo đền báo, Giữ vẹn tròn nghĩa đạo với đời. Túng cùng vay mượn của người, Vui lòng tính trả vốn lời cho kham. Chớ oán-chạ tham-lam ngược-ngạo, Bội nghĩa ân trở-tráo chước sâu. Luân-hồi thưởng phạt rất mầu, Chuyển thân tái thế ngựa trâu công đền. Người phú túc vun nền âm đức, Lấy lòng nhơn giúp sức trợ nghèo. Chớ sanh chước hiểm hẹp eo, Lời tăng quá vốn kẻ nghèo xiết than. Làm mặt phải bạc ngàn cúng Phật, Ép kẻ nghèo cố đất cầm vườn. Phật Trời nhơn vật đồng thương, Có đâu hưởng của bất lương mà mời. Phận làm chủ lấy lời nhỏ-nhẹ, Mà nghiêm-trừng mấy kẻ tôi-đòi. Đừng lòng nham hiểm hẹp hòi, Buông lời chửi rủa đòn roi không từ. Tánh độc-ác tội dư tích trữ, Chốn Âm-Cung luật xử nặng-nề. Đánh đòn khảo kẹp gớm-ghê, Hành hình khổ-não chẳng hề nới tay. Miền âm-cảnh nhiều thay hình lạ, Cõi dương-trần tội quá dẫy đầy. Thánh-hiền Kinh sách dạy bày, Lòng người ám-muội lỗi gây ra hoài. Kẻ lỗ-mãng chê bai khinh-dể, Rằng thác rồi còn kể ra chi. Nhãn tiền trả quả tức thì, Tội dư con cháu một khi đền bồi. Chớ quấy tưởng luân-hồi phi lý, Mà hung hăng chẳng nghĩ chẳng suy. Thi-hài như gỗ biết gì, Linh-hồn là chủ thông tri việc đời. Lúc chung mạng dứt hơi, hồn xuất, Quỉ vô-thường sẵn chực đem đi. Dắt hồn đến chốn Âm-Ty, Xét xem công quả chẳng ly mảy hào. Người lương thiện ra vào thong-thả, Kẻ tội nhiều đày-đọa rất minh, Phật, Trời phép lạ hiển-linh, Con bất hiếu xay cưa đốt giã, Mổ bụng ra phanh rã tim gan. Chuyển thân trở lại trần gian, Sanh làm trâu chó đội mang lông sừng. Kìa những gái lẫy lừng hạnh xấu, Bỏ vạc đồng đốt nấu thảm kinh. Vì chưng trinh-tiết chẳng gìn, Có chồng còn lại ngoại tình với trai. Kẻ tham lợi cột mai cột mối,

Kẻ tham lợi cột mai cột mối,