Q.II · Bài 160–166 · Đinh Mão–Bính Dần

Ngày 08-03-1927 (âl. 07-02-Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy đạo và cất Tòa Thánh

Chùa Gò Kén, 8 Mars 1927 (7-2-Đinh Mão). Thầy Các con, Thầy tưởng các con đã hiểu vì cớ nào chánh phủ Lang Sa nghi ngờ như vậy; vì các con chẳng tỏ ra rõ rằng: Đạo là Đạo, còn chánh trị là chánh trị. Các con chỉ vì Đạo là phận sự của các con. Các con cũng chỉ biết Đạo mà thôi. Các con cũng nên bạo gan mà nói trước mặt Vạn Quốc cùng Chánh Phủ rằng: Các con là người Đạo biết giúp đỡ nhơn sanh, dạy dỗ nhơn sanh, chớ chẳng biết chánh trị là gì?

Dầu ai buộc các con cam đoan thì Thầy tưởng các con cũng không ái ngại. Trong Đạo duy có một điều làm cho Chánh Phủ không vừa lòng là mỗi nước muốn cho phân cách nhau, mà Đạo thì hiệp, thì các con cũng nên làm ơn nói với người Lang Sa rằng: Nhờ Đạo mà các sắc dân được yêu nhau, mến nhau, phải lấy sự yêu mến mà buộc tình người, thì quyền hành kia mới được bền vững.... Cười..... Trung, con phải tức cấp đến thuyết Đạo với người Lang Sa De la Prosse nghe; nói một phen nữa, nhưng chẳng nghĩ tình thì phải đánh giây thép cho Chánh Phủ bên Tây mà kêu nài sau Thầy sẽ dạy.

Thơ, con làm ơn lo Thánh Địa, lập Thánh Thất, con thấy sự khó trước mắt đó thấy chưa con, song may một điều là Chánh Phủ tin cậy được hai vợ chồng con. Vậy con phải liệu biện đặng để phổ thông Đạo con nghe. Tượng Thầy chẳng giống chi hết. Thầy vốn vô hình ảnh, Thầy tốt đẹp chưa ngòi bút phàm nào vẽ đặng, nhưng vẽ như tượng bên hữu Thầy đó tốt hơn (là tượng Ngũ Chi). Cư, con vẽ Thánh Thất phải, song nơi để con Long Mã con nên làm một cái đài nhỏ có cửa sổ cho hơi không khí thông thương vô Đại Điện tốt hơn.

Thơ bạch xin đúc nền Tòa Thánh bề cao 9 mét, theo kiểu của Đại Tiên cho. Tốn kém nhiều lắm con ơi! Bính, con nên đo từ mé rừng dưới vào cho tới 50 mét, bỏ miếng trảng vào cho tới 50 mét, rồi kế 81 mét, rồi kế 27 mét. Làm như vậy Thánh Thất nằm trọn vào rừng mà thành ra như bao quanh một vườn Thiên Nhiên rất đẹp. Thầy tưởng khi con cũng đã thấy sái, con cứ lấy đường con cất, đo vô rừng 27 mét mà phát trống thì chùa nằm tại chỗ.

Còn khi cất, con nhắm thế nào cho nọc Bát Quái Đài và Hiệp Thiên Đài cho ngay mặt Trời phía Tây thì trúng, con nhớ nghe. Thầy ban ơn cho các con.

Năm 1927 (âl. Đinh Mão): Đức Thái Bạch dạy đạo và cất Tòa Thánh

Chùa Gò Kén, năm Đinh Mão. (Dạy cất Tòa Thánh) Thái Bạch Hỉ chư Đạo Hữu.... Cười.... Bấy lâu nay nó cũng làm cách nầy thế kia đặng ngăn cản Đạo vẫn cũng truyền bá hoài, ai dám làm chi Hiền Hữu phòng ngại. Cũng vì sự trễ nải của Thượng Trung Nhựt mà Hội Thánh nhiều phen bị khảo. Chiều nay đừng giảng Đạo, đừng cầu cơ, còn ai đến cầu Đạo thì cứ lấy tên cho nhập môn coi ai làm chi đặng cho biết.

Cười.... Họa đồ của Lão, Chí Tôn chê và trách rằng: Hao phí vô nền nặng lắm. Chí Tôn sửa lại mỗi cấp ba tấc Tây mà thôi. Dưới đất 5 tấc, chín cấp ba tấc là 2m, cộng là 3m. Còn 10 mét thì chí đầu trong nền Bát Quái Đài. Trên đầu song chí nóc 13 thước mới khỏi mưa nước đọng mà phải mục. Nóc của Đại Điện và Hiệp Thiên Đài cũng y như mực vậy. Phải làm plafond hai đài chuông, trống cao hơn nóc Hiệp Thiên Đài 6 thước. 1.

Đèn xanh ngay giữa Đại Điện làm hình Long Mã phụ Đồ. 2. Điện Bát Quái Đài để cây đèn vàng ngay nóc. 3. Hiệp Thiên Đài để cây đèn đỏ. Thăng.

Ngày 06-01-1926 (âl. 22-11-Ất Sửu): Đức Chí Tôn & Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn dạy đạo

Jeudi, 6 Janvier 1926 (Vĩnh Nguyên Tự). Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Hỉ chư Môn Đệ. Lịch, ngã nhậm ngôn. Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn nhập cơ Lê Văn Tiểng. Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn Giáng CƠ Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, Chúng Đẳng thính ngã. Đạo bất vi tế hưởng vi hiểu ngã, ngã thị bất sanh bất tri Thiên lý, hành Đạo vô công, nhi Ngọc Đế ái chư quần sanh như phụ ái tử.

Ngã vấn hà tất vĩ vi công quả hồ. Nhứt nhơn biến nhị, nhị biến thập, thập biến bá, bá biến vạn, vạn biến hằng hà sa số nhơn sanh. Nhơn sanh nhứt nhứt hữu chơn thần. Chơn thần thị Thiên. Thiên giả hà tại. Thiên giả tại tâm, đắc nhân tâm tất đắc Thiên ý.... Tri hề.... Đạo dĩ khai thời kỳ bế môn tụng niệm vi văn, Cửu thập nhị nguyên nhân, kim triêu đọa lạc tại thế bất thoát mê đồ, bất tri chơn Đạo, đẳng chúng bất độ hà thế thành Đạo hồ.

Vật dĩ cựu luật vi căn bổn, hội đắc Tam Kỳ Phổ Độ nhứt thiết chúng sanh hữu căn hữu kiếp đắc kỳ qui vị. Vật dĩ trí tri căn văn chương khả dĩ từ bi bác ái ngộ kiếp đắc qui Phật vị. Ngã vấn cổ ngữ hữu ngôn, Thiên tâm vô ngữ luật tại trị thế, nhơn nhơn bất tu bất thành Đạo, tu giả hà vi tu giả độ nhơn, độ nhơn độ kỷ, độ kỷ độ Cửu Huyền Thất Tổ, thị chi hiếu giả, ngã thường giáng cơ tại thử.

Khả tái cầu giáo Đạo.

Ngày 21-07-1926 (âl. 12-06-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “Nếu cả thế gian nầy biết tu, thì thế gian có lẽ cải lý Thiên Điều...”

Phò Loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm. Sài Gòn, ngày 12 tháng 6 Bính Dần (1926). Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Chư Nhu, chư Tín Nữ khá nghe. Nếu cả thế gian nầy biết tu, thì thế gian có lẽ cải lý Thiên Điều mà làm cho tiêu tai tiêu nạn đặng, huống lựa là mỗi cá nhân biết tu thì là Thiên Đình cầm bộ Nam Tào cũng chẳng ích chi. T u là chi? T u là trau giồi tánh đức cho nên hiền, thuận theo ý Trời đã định trước.

Nếu thế gian dữ thì thế nào đặng bảo toàn, còn mong mỏi gì đặng bền vững.... Đã bị tội cùng Thiên Đình thì bị hình phạt. T u không nơi kiếp sống nầy, nếu không biết tu buổi chung qui đắc tội nơi Thiên Đình thì không chi tránh khỏi. Cái phẩm vị Tiên Phật để thưởng kẻ lành cho đáng. Cái phẩm vị ấy chưa phải của để treo tham của thế gian phòng ai toan đạt đặng. T uy luật lệ siêu phàm nhập Thánh thì vậy mặc dầu, chớ cũng do cơ thưởng phạt của Thiên Đình mới đoạt phẩm vị ấy đặng.

Của vô vi chưa chắc ai muốn lấy thì lấy tùy ý, cười.... Nếu làm Tiên Phật đặng dễ dàng dường ấy thì cả thế gian miễn có học chút ít thì đã đặng làm Tiên Phật rồi thì luân hồi đâu có phòng sanh sanh tử tử. Kinh điển giúp đời siêu phàm nhập Thánh chẳng khác chi đũa ăn cơm, chẳng có nó kẻ có cơm bốc tay ăn cũng đặng. Con coi kinh điển lại rồi thử nghịch lại lẽ công bình thiêng liêng mà suy gẫm cho hay lẽ phải.

Thầy khuyên các con theo sau Thầy mà đến phẩm vị mình thì hay hơn tuông bờ lướt bụi đi quanh kiếm quất nghe à! Thăng.

Ngày 17-09-1926 (âl. 11-08-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy cách làm quả Càn Khôn và bảy cái ngai của Giáo Tông, Chưởng Pháp, Đầu Sư

Mercredi 17-09-1926 (âl. 11-08-Bính Dần) Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Kiệt, con phải giúp Thơ trong việc lập Thánh Thất. Thầy giao cho con phải săn sóc, mướn thợ làm bảy cái ngai; một cái trọng hơn cho Giáo Tông, ba cái cho ba vị Chưởng Pháp, ba cái cho ba vị Đầu Sư. Nhứt là cái ngai của Giáo Tông phải làm cho kỹ, chạm trổ Tứ Linh, nhưng chỗ hai tay dựa phải chạm hai con Rồng.

Còn mấy cái của Chưởng Pháp chạm hai con Phụng; mấy cái của Đầu Sư chạm hai con Lân... nghe à. Bính, Thầy giao cho con lo một trái Càn Khôn; con hiểu nghĩa gì không? Cười... Một trái như trái đất tròn quay hiểu không? Bề kính tâm ba thước ba tấc (3m) ng he con; lớn quá mà phải vậy mới đặng, vì là cơ mầu nhiệm Tạo Hóa trong ấy, mà sơn màu xanh da trời. Cung Bắc Đẩu và Tinh Tú phải vẽ lên trên Càn Khôn ấy.

Thầy kể Tam thập lục Thiên và Tứ Đại Bộ Châu ở không không trên không khí tức là không phải Tinh Tú. Còn lại Thất Thập Nhị Địa và Tam Thiên Thế Giới thì đều là Tinh Tú. Tính lại ba ngàn bảy mươi hai (3072) ngôi sao, con phải biểu vẽ lên đó cho đủ. Con giở sách Thiên Văn Tây ra coi mà bắt chước. Tại ngôi Bắc Đẩu cho rõ ràng, trên vì sao Bắc Đẩu vẽ Con Mắt Thầy hiểu chăng? Đáng lẽ Trái ấy phải làm bằng chai đút trong một ngọn đèn cho nó thường sáng. Ấy là lời cầu nguyện rất quí báu cho cả nhơn loại Càn Khôn Thế Giới đó.

Nhưng mà làm chẳng kịp thì con tùy tiện làm thế nào cho kịp Đại Hội nghe à!... Thơ! nghe dạy, Thầy giao trọn quyền cho con lo liệu. Con phải nhớ khi Bính đem trái Càn khôn ấy về, con làm một cái cốt xây, để trái ấy lên Đại Điện, nhớ day Con Mắt ra ngoài, rồi con lại lên tượng Phật Thích Ca, Lão Tử, Khổng Tử mà để dựa dưới. Kế ba vị ấy thì là Quan Thế Âm, Thái Bạch, Quan Thánh Đế, kế nữa ngay dưới Lý Bạch thì là Jésus De Nazareth.

Kế Jésus thì là Khương Tử Nha. Còn chư Phật, chư Tiên, Thánh, Thần đã lên cốt thì để dài theo dưới hiểu không con?

Ngày 07-08-1926 (âl. 29-06-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “Những sự phàm tục là đều mưu kế của Tà mị

khởi....”. Năm Bính Dần (1926). Mấy con nghe, Những sự phàm tục là đều mưu kế của Tà mị Yêu quái cốt để ngăn trở bước đường Thánh Đạo của các con. Những mưu quỉ quyệt ấy do thọ lịnh nơi Thầy dùng để thử các con. Thầy đã nói: Thầy đã thả một lũ hổ lang ở lộn cùng các con. Nó hằng thừa dịp mà cắn xé các con, nhưng Thầy đã cho các con mặc một bộ thiết giáp, chúng nó chẳng hề thấy đặng là đạo đức các con.

Thầy lại khuyên các con giữ gìn bộ thiết giáp ấy cho đến ngày hội hiệp cùng Thầy. Ấy vậy, Đạo là vật rất hữu ích cho các con như giáp hữu ích cho thân con; nếu các con bỏ giáp thì thân các con ra trần lỗ, còn bỏ Đạo thì các con ở dưới phép Tà Thần. Cư, Tắc, Sang con ôi! Lập Đạo thành chăng tại nơi ba con. Con đã nghe quyền hành của yêu quỉ, Thầy cho lớn đến bực nào? Chẳng phải là cơ thử Thánh, Tiên, Phật mà thôi, lại là công bình thiêng liêng của Tạo Hóa.

Nếu hai đầu cân chẳng song bằng thì tiếng cân chưa đúng lý, tự nơi các con làm thế nào cho bên Thánh đức nặng hơn Tà mưu thì làm mới ra công quả. Các con chớ ngại, ngày nay Đạo đã khai thì tức là Tà khởi. Vậy thì các con phải hết lòng, hết sức mà gìn giữ lấy mình, đã chẳng phải giữ mình các con mà thôi, lại còn giữ gìn cả Môn Đệ Thầy nữa. Nội nơi Nam phương nầy, như có mặt cho Tà Thần yêu quái sợ thì duy có ba con.

Vậy rán giữ gìn cho thanh khiết. Thầy nói thiệt cho các con hiểu trước rằng: Cả Môn Đệ Thầy đã lựa chọn lọc lừa còn lại lối nữa phần. Thầy cho Yêu quái lấy danh Thầy mà cám dỗ, bị bao nhiêu thì mất bấy nhiêu. Các con chớ buồn vì Thiên cơ phải vậy, thi nhiều đậu ít là lẽ hằng. Các con liệu phương thế mà nâng đỡ đức tin của Môn Đệ Thầy lên cao hằng ngày, ấy là công quả đầu hết. Phụ ghi: Theo Thánh Ngôn Hiệp Tuyển quyển 1 bài 25 ghi là: Ngày 07-08-1926 (âl. 29-06-Bính Dần)

Ngày 21-09-1926 (âl. 15-08-Bính Dần): Đức Chí Tôn “Đạo phát trễ một ngày thì một ngày hại nhơn sanh...”

Mardi 21 Septembre l926 (15-8-Bính Dần). Thích CA Mâu ni Phật Viết Cao Đài Tiên Ông Đại BỒ Tát MA Ha Tát Chuyển Phật Giáo Nam Phương Như Nhãn, con buồn há, con nghe Thầy: Khi giáng thế Thế Tôn Phật Tổ, Thầy duy có đặng 4 Môn Đệ, chúng nó cũng chối Thầy. Khi giáng sanh lập Đạo Tiên, Thầy có một trò là Ngươn Thỉ; khi lập Đạo Thánh thì đặng 12 Môn Đệ, song đến khi bị bắt và hành hình thì chúng nó đều trốn hết lại còn bán xác Thầy nữa.

Con nay vô thế, chớ Thầy cũng đã sắm sẵn Môn Đệ cho con cũng đã nhiều rồi, con đừng thối chí. Thầy thường than rằng: Đạo phát trễ một ngày thì một ngày hại nhơn sanh, nên Thầy nôn nóng, nhưng mà Thiên cơ chẳng nghịch đặng. Ma quỉ hằng phá Chánh mà giữ Tà. Chư Tiên Phật trước chưa hề tránh khỏi cái danh hằng sống. Còn cái địa vị cao trọng con, nó làm cho nhơn tâm ganh gỗ. Con phải lấy Phật tâm con mà dòm ngó đám sanh linh bị phạt luân hồi chưa dứt, thì tưởng đến Thầy mà cam chịu nhục nhã.

Lòng từ bi có vậy mới xứng đáng là tôi con Thầy, nếu Thầy dùng quyền pháp Chí Tôn thì mất lẽ công bình thiêng liêng Tạo Hóa. Con cứ lo lập Luật để công phổ độ chư Đạo Hữu con hưởng chút ít. Lâm Thị Ái Nữ, nếu Thầy phải đổ tội cho ai thì Thầy phải nói vì con phổ độ trễ nên ra sự ngăn cản ấy, con hiểu tại sao chăng? Tại lời dèm pha của phái phụ nữ mà ra nỗi ấy.... Cười.... Các con phải gắng sức, Thầy hằng ở bên các con, chẳng hề bỏ các con buổi nào thì tưởng chưa ai phá Đạo đặng.

Như Nhãn, con nhớ lời tiên tri Thầy? Đọc Thánh ngôn lại.