Q.II · Bài 167–173 · Bính Dần–Đinh Mão

Ngày 04-08-1926 (âl. 27-06-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “

hữu hình phải hủy phá tiêu diệt... chớ vô vi chẳng thể nào diệt đặng.” Mercredi, 04 Aôut, 1926 (27-6-Bính Dần). Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Hỉ chư Môn Đệ. Thầy muốn cho các con hội hiệp đặng nghe dạy, Thơ nghe. Đạo Minh nghe nữa. Thời kỳ mạt kiếp này khiến mới có Tam Kỳ Phổ Độ, các sự hữu hình phải hủy phá tiêu diệt. Thầy đến chuyển Đạo, lập lại vô vi, các con coi thử bên nào chánh lý.

Hữu hình phải bị diệt đặng chớ vô vi chẳng thể nào diệt đặng. Thơ, Thầy đã khiến con đi Đế Thiên, Đế Thích đặng xem cho tạng mặt hữu hình. Nội thế gian nầy ngày nay ai cũng nhìn nhận cho là tối đại, mà con đã thấy nó bền vững đặng chăng? Lòng đạo đức con Thầy thấy rõ, nhưng thời kỳ giả dối đã qua, thời kỳ chơn thật đến, Thầy không muốn cho con hao tài tốn của mà gìn giữ sự giả dối.

Chẳng cần con lo lập Thánh Thất của Thầy và sùng tu Phật tượng chi hết, con hiểu bổn nguyên háo sanh là bổn nguyên Thánh chất Thầy. Thầy khuyên con để dạ lo cho nhơn sanh mà thôi, phần hồn về Thầy. Con có biết sự chơn thật nơi nào mà phải khổ thân lo lắng. Con có phận sự rất lớn, Thánh danh con cũng lớn. Thầy dặn con nhứt nhứt phải do mạng lịnh Thầy mà thôi. Con phải lập cho thành một nền tư bổn, chung lo cùng Môn Đệ Thầy, hằng ngày góp nhóp tùy sức mỗi đứa lo lập: • Một sở trường học. • Một sở dưỡng lão ấu, • và một nơi Tịnh Thất.

Còn chùa chiền thì ngày sau e cho con không đủ sức cai quản cho hết, ấy vậy đừng lo lắng đến nữa. Nghe và tuân theo. Con phải đi công quả với Trung mà độ rỗi nhơn sanh. Con có thể cho mấy đứa nhỏ một thế vì phương tiện đi truyền Đạo thì lo chung với nhau mà định liệu. Con khá nghe theo lời Thầy.

Năm 1926 (âl. tháng 8-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “

đã dùng danh Cao Đài trước Thầy mà lập Tả Đạo Bàng Môn... nhưng có một điều là nó không dám ngự nơi Ngai Thầy...”. Sàigòn, tháng 8 năm Bính Dần (1926). Thầy Các con, Vẫn từ Đại Đạo bế lại, chánh truyền đều vào một tay Chúa Quỉ. Khi Ngọc Hư Cung và Lôi Âm Tự lập pháp Tam Kỳ Phổ Độ, Chúa Quỉ biết cơ mầu nhiệm ấy, và hiểu rõ rằng: Tà quyền đã dứt, nên trước khi Thầy chưa đến thì nó đã hiểu rằng: Bề nào Thầy cũng phải chiếu y Thánh ý, Tam Giáo qui nhứt mà dùng danh Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát, nên đã dùng Cao Đài trước Thầy mà lập Tả Đạo Bàng Môn.

Thầy hỏi các con vậy chớ Tà Quái nhận tên ấy là chủ ý gì? Tại làm cho rẻ rúng danh ấy để cho các con nghi ngờ mà xa lánh Thánh giáo như Đàn Cái Khế vậy; nhưng có một điều là nó không dám ngự nơi Ngai Thầy, tiện dùng là một vị Tiên Ông mà thôi. Vậy các con khi nghe nói Cao Đài nơi nầy, Cao Đài nơi kia, đừng vội tin mà lầm mưu Tà mị. Các con nghe và tuân theo.

Năm 1927 (âl. Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy “Đạo Thánh ba lượt khai, quỉ mị muôn lần phá...”

Năm Đinh Mão (1927). Thầy Các con, Thầy lau giọt nước mắt mừng lòng tâm Đạo của các con, vậy các con ôi! Đạo Thánh ba lượt khai, quỉ mị muôn lần phá, Thầy đau lòng biết mấy!! Nhưng Thầy hằng dựa cửa trông hoài, trông cho các con thoát được tục trần, dứt dây oan trái mà nhẹ bước về cùng Thầy, thời gẫm âu điều hân hạnh ấy. Thầy hằng sợ là một giấc Nam Kha chăng? Rán nghe các con!

Thăng.

Ngày 07-09-1926 (âl. 01-08-Bính Dần): Đức Chí Tôn ‘

Thất đã lập tại Tây Ninh... Nguyên Đạo Thầy do nơi đó mà xuất thấu thế gian...”. Sài Gòn, 7 Septembre 1926 (1-8-Bính Dần). Cao Đài Thầy, các con, Trung nghe con. Con biết rằng Thánh Thất đã lập tại Tây Ninh, Thầy đã cho con hiểu là Thánh Địa nữa. Nguyên Đạo Thầy do nơi đó mà xuất thấu thế gian. Ấy vậy dân nơi đó là con yêu dấu của Thầy, nhưng phần đông chưa biết Đạo là gì? Thầy rất cảm xúc, con tính sao, Trung?....

Không, đáng lẽ con phải lập Thất ở trển, nhưng mà con mắc còn lo độ rỗi khắp Lục tỉnh trước, lại còn phải ra Trung Kỳ và Bắc Kỳ, thờ ở nơi nầy chưa đặng. Vậy Thầy định như vầy, con phải tính thế nào cho em yêu dấu của con là Tương cho nó đổi về trển, còn con liệu định mọi việc có Thầy. Nó còn phải lo nhiều điều thế mặt cho con nơi ấy, vì phải lập hoàn toàn Thánh Thất nữa. Con giao nội phần Chưởng Quản nội Tỉnh ấy cho nó đặng ngày sau nó an ngôi như Thầy đã nói nghe à!

Trung, tháng 9 nó phải ở trển. Con đi với... có Thầy.

Ngày 05-09-1926 (âl. 29-07-Bính Dần): Đức Chí Tôn phong sắc cho Hòa Thượng Như Nhãn và dạy chung lo lập Tân Luật

Dimanche 5 Septembre 1926 (29-7-Bính Dần). Thiền Lâm Tự - Gò Kén - Tây Ninh Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Cười... Thơ lên trễ làm cho vắng mặt phái Thái buổi Thiên Phong Như Nhãn hiền đồ song chẳng hề chi chờ chiều nay hai vợ chồng nó đến thì cũng đủ phái vậy. Trung, Tương, Trang, ba con cũng phải tuân mạng lịnh nghe. Như Nhãn hiền đồ, Thầy không muốn nói với con bằng tiếng Hớn ngôn, vì tiếng An nam từ đây Thầy cho là chánh tự đặng lập Đạo của Thầy, nên buộc phải nói rõ ràng với con.

Thời kỳ giấu diếm Thiên cơ đã qua rồi, Thầy phong cho con là Quản Pháp Thiền Sư Thích Đạo Chuyển Luật Lịnh Diêu Đạo Sĩ, con vừa lòng chăng? Con đã giúp Thầy gìn giữ Thích Đạo nguyên luật từ thử nay mới còn đặng như vầy, không thì đã ra Bàng Môn Tả Đạo rồi. Con phải biết Thầy ngày nay trông công con mà lập thành Tân Luật Thích Giáo. Con phải đại tịnh kể từ tháng 9 cho tới Rằm tháng 10, Thầy không muốn cho con lo lắng điều gì khác hơn là xét xem kinh điển lại.

Con biết Ngũ Chi: Minh Đường, Minh Sư, Minh Nghĩa, Minh Lý, Minh Thệ, cũng đều do nơi Phật Pháp mà ra, duy có giáo lý của các Chi ấy thì có: Tiểu học, Đại học, Trung dung, và Tứ thơ là Kinh điển mà thôi. Còn phái Lão duy có Đạo Đức Kinh và Huỳnh Đình Kinh là căn bổn, con phải xem xét hết lại mà lập Tân Luật. Thầy nhứt định giao Thánh Thất nầy lại cho Thơ lo lắng thế cho con, song sự thờ phượng phải có thay đổi chút ít.

Sau Thầy sẽ dạy chư Đạo Hữu con định liệu. Rằm tháng 10 nầy Thầy xin con hội cả chư Hòa Thượng tại Thánh Thất đây chung lo lập Tân Luật. Ngày ấy Thầy sẽ dạy cho hai vị Hòa Thượng phò loan, đặng có điều chi bợ ngợ thì cầu Thầy mà hỏi. Thầy phú thác một trách nhậm nặng nề cho con, nhưng mà con đừng ái ngại. Danh giá con, Thánh Đạo Thầy trong ấy, con khá hết lòng. Con phải hiểu rằng, hội chư Hòa Thượng trọn đôi ba tháng thì là hao tốn, song chẳng hề chi, để Thầy định liệu.

T uy vân, Thầy biết sức một mình con cũng đủ lập Tân Luật, nhưng mà Thầy muốn có Hòa Thượng đặng cho khỏi trành tròn lại còn làm tay chơn Thầy để thâu phục Thích Đạo. Còn Thầy cậy con một điều là đòi Minh đến, vì nó là Môn Đệ con, đặng giao chức Thái Đầu Sư cho nó đặng đi phổ độ nhơn sanh. Cái trách nhiệm ấy đáng lẽ về phần con, song con tuổi đã cao rồi khó bề cực nhọc nghe à....

Thầy để con trọn quyền mà Thầy xin con an lòng. Thầy lo chung cùng con, Thầy trông cậy nơi con lắm đó.

Ngày 22-09-1926 (âl. 16-08-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “

hội chư Thánh mà xin khai Đạo.”. Vendredi 22 Septembre 1926 (16-8-Bính Dần). Thầy Các con, Thơ, con đã nghe Thánh ngôn hồi trưa nầy chưa? Vậy thì Đạo phổ độ trễ đã đành phổ độ trễ, con lo lập Thánh Thất mà thôi, rồi đi khắp Lục tỉnh đặng phổ độ. Còn lập Luật, Thầy nhứt định chẳng cần hội Hòa Thượng, Tam vị Chưởng Pháp đã đủ sức lập thành. Thầy mắc lũ con hoang, Thầy nhứt định đưa roi cho các con đánh nó cho bỏ ghét.

Các con xin Chánh phủ Lang Sa đặng khai Đạo thì cực chẳng bằng Thầy đã ép lòng mà chịu vậy cho tùng nơi Thiên cơ. Thầy rất đau lòng mà phải chịu vậy chớ biết sao? Con phô lời cho cả chư Môn Đệ Thầy thâu thập vào phái Thái, rồi cho chúng nó hiểu. Còn Thánh Thất phải chăm nom cho tới ngày Rằm cho rồi đặng hội Tam Giáo lập Luật, chừng ấy buộc chúng nó phải theo. Các con biết rằng chẳng thế nào mà sái Thánh ý Thầy đặng.

Chi chi trong năm Dậu cũng cho rồi đặng phổ thông ngoại quốc nghe à. Chừng đi phổ độ, các con sẵn huyền diệu của Thầy, hội chư Thánh là hội cả Chức Sắc Thiên Phong. Còn công quả nơi các con mà nên, nơi các con mà hư, vậy mới đáng công tạo Tân Thế Giới cho. Thầy dùng phép Chí Tôn mà lập thành thì các con sẽ có công chi nghe con. Lịch, tại con chẳng tận tâm mà ra đến đổi nghe à. Tái CẦU: Thầy Các con, Trung, con biết Thầy thương yêu nhơn loại là dường nào chưa?

Những điều ngăn trở đều là do nơi tiền khiên của chúng sanh đã vào trọn một thân mình nơi ô trược, thì Thầy đây cũng khó mà rửa với một gáo nước mà đặng trọn sạch. Nhơn loại đã thâm nhiểm vào tình luyến ái, tà mị trên 10 ngàn năm, thì thế nào gội Thánh Đức trong một lúc chẳng tới một năm cho trọn lành đặng. Rất đổi Thầy là bực Chí Tôn còn bị chúng nó mưu lén cho qua Thánh ý Thầy thay.

Một đàng trì, một đàng kéo, thảm thay các con chịu ở giữa. Thầy dạy các con một điều là biết tranh đấu cùng Thầy. Hễ nó tấn thì mình chống, cân sức cho bằng, hay là trổi hơn mới đắc thắng. Các con chịu nổi thì Đạo thành, các con ngã thì Đạo suy, liệu lấy! Cầm cả quyền hành vô lượng nơi tay, Thầy ngó một cái cũng đủ tiêu diệt nó rồi, nhưng mà phép công bình thiêng liêng chẳng phải vậy.

Vậy cũng là cơ mầu nhiệm cho các con có thể lập công. Minh bị chúng nó khảo nặng nề lắm, đáng kiếp! Cũng vì tiền kiếp oan oan tương báo, các con nên thương mà cầu nguyện cho nó hằng ngày. Đặng vậy thì họa may chư Thần, Thánh, Tiên, Phật thương, lòng từ bi Thầy vững cho khỏi cơn thịnh nộ, rồi đây nó xuống luân hồi nữa. Con cũng đồng con, thương cũng đồng thương, chưa ai cắt ruột mà không đau.

Vậy các con dùng quyền mà trị cho chúng nó cho bỏ ghét. Trung, Lịch hai con phải hội chư Thánh mà xin khai Đạo. Phải làm đơn mà dâng cho Thầy xem xét sửa trước nghe.

Ngày 27-09-1926 (âl. 21-08-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “

con ngó Thầy trước, các con coi bước Thầy đi trước; các con cứ đi theo sau Thầy là đủ....”. Lundi 27 Septembre 1926 (21-8-Bính Dần). Thầy Các con, Thầy dặn các con từ đây ai nói chi tùy ý, cứ nghe một Thầy thì khỏi lầm lạc. Con Trung cứ lo khai Đạo. Món binh khí Tà quái vì đó mà tiêu diệt. Nước Nam có một chủ mà thôi là Thầy. Từ trước vì nhiều Đạo trong nước, mà chẳng một Đạo nào chơn chánh, làm mạnh quốc dân, nên nước phải yếu, dân phải hèn.

Dân tộc các con duy biết làm tớ chớ chưa biết làm chủ. Thầy vì thấy lẽ công bình thiêng liêng ấy mới giáng trần lập Đạo tại Nam phương, tức là thay mặt Càn Khôn Thế Giái mà qui chánh truyền nhơn loại. Trong mối Đạo Thầy đã lập thì hằng nói tiên tri rằng: Ngày kia có một nước đương trong vòng nô lệ vì Ta mà làm chủ nhơn loại, các con hiểu à! Đừng nghe vì nếu chẳng vậy ngôi Giáo Tông chẳng ai dám ngồi.

Tất cả 6 ngôi kia hễ các con đến dựa thì quỉ giết chết nghe à. Lập nhơn phẩm làm Thiên phẩm chẳng dễ chi mà không dùng huyền diệu. Còn Nhạc Lễ là phép nhà Nam, Thầy muốn giữ gìn sao cho trọn vẹn, các con hiểu. Các con hơi nào mà nghe lời thế sự, một điều nào cũng chưa quyết đoán cho cùng phải quấy. Khi Thích Ca truyền Đạo, dân Brama cho là Bàng Môn vì khác Thánh giáo Phật Đạo. Khi Lão Tử truyền Đạo thì đời cho là phép mê hoặc.

Khi Chúa Jésus truyền Đạo thì nhà Israel gọi là cải Chánh Đạo, đến đổi bắt giết. Các con muốn vừa lòng thiên hạ thì là giỏi hơn Thầy rồi. Thầy khuyên đừng nao núng. Các con ngó Thầy trước, các con coi bước Thầy đi trước; các con cứ đi theo sau Thầy là đủ.... Cười.....