Q.II · Bài 174–181 · Bính Dần–Đinh Mão
Ngày 15-10-1926 (âl. 09-09-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy: Không nên thất lễ cùng các Đấng
Vendredi, 15 Octobre 1926 (09-9-Bính Dần). Thầy Các con nghe: Thầy hằng nói với các con rằng: Thà là các con lỗi với Thầy thì Thầy vì lòng từ bi mà tha thứ chớ chẳng nên động đến oai linh chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, vì họ chẳng tha thứ bao giờ. Thầy cũng đã nói mỗi khi chơn linh Thầy giáng Đàn thì cả vàn vàn muôn muôn Thần, Thánh, Tiên, Phật theo hầu hạ. Các con nếu mắt phàm thấy đặng phải khủng khiếp kinh sợ vô cùng, nhưng thấy chẳng đặng nên tội cũng giảm nhẹ đó chút.
Thất lễ là đại tội trước mắt các Đấng Chơn linh ấy, Thầy phải thăng cho các con khỏi hành phạt. Thầy chẳng buổi nào chấp trách các con, bởi lòng thương yêu hơn chấp trách rất nhiều. Sợ là sợ cho các con mất đức với chư Thần, Thánh, Tiên, Phật.
Ngày 12-11-1926 (âl. 08-10-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “Nếu cả thế gian nầy biết tu, thì thế gian có lẽ cải lý Thiên Điều
Venderdi, 12 Novembre 1926 (8-10-Bính Dần). Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Các phẩm vị Tiên, Phật để thưởng kẻ lành cho đáng cái phẩm vị ấy chớ chưa phải của để treo tham của thế gian phòng ai toan đoạt đặng. T uy luật lệ siêu phàm nhập Thánh thì vậy mặc dầu, chớ cũng do nơi cơ thưởng phạt Thiên Đình mới đoạt phẩm vị ấy đặng. Của vô vi chưa ắt ai muốn lấy thì lấy tùy ý....
Cười..... Nếu làm Tiên, Phật đặng dễ dàng dường ấy thì cả thế gian nầy miễn có học chút ít thì đã đặng làm Tiên Phật rồi và tưởng khi cả thế gian nầy đã tuyệt dứt loài người rồi, vì luân hồi đâu có phòng sanh sanh tử tử. Kinh điển giúp đời siêu phàm nhập Thánh chẳng khác chi đũa ăn cơm, chẳng có nó kẻ có cơm bốc tay ăn cũng đặng. Con coi Kinh điển lại, rồi thử nghịch với lẽ công bình thiêng liêng mà suy gẫm chỗ hay lẽ phải.
Thầy khuyên các con theo sau Thầy mà đến phẩm vị mình thì là hay hơn tuông bờ lướt bụi đi quanh kiếm quất. Viễn, mời Khoa ở lại nghe Đạo lý (Cai Tổng Khoa, Cần Giuộc). Chư Nhu, chư Tín Nữ khá nghe. Nếu cả thế gian nầy biết tu, thì thế gian có lẽ cải số tiêu diệt đặng, lại còn có thể cải lý Thiên Đình mà làm cho tiêu tai nạn đặng, huống lựa là mỗi cá nhân nếu biết tu thì là Thiên Đình cầm bộ Nam Tào cũng vô ích vậy.
T u là chi? T u là trau giồi đức tánh cho nên hiền, thuận theo ý Trời đã định trước. Nếu thế gian đã dữ, còn mong mỏi gì đặng bền vững, cá nhân dữ thì thế nào đặng bảo tồn tánh mạng, đã bị tội cùng Thiên Đình thì bị hình phạt. T u không nơi kiếp sống nầy, nếu không biết tu buổi chung qui mắc tội nơi Thiên Đình thì không phương chi tránh khỏi. Thánh xưa có nói rằng: “Thiên Địa vô tư, Thần minh ám sát, bất vi tế hưởng nhi giáng phước, bất vi thất lễ nhi giáng họa”.
Cái cách cầu siêu là thế lo lót, mà Đấng Chí Tôn đâu thọ hưởng của lo lót bao giờ. Chánh Đạo vì cớ mà phân biệt giả Đạo. Chư chúng sanh cứ lấy chơn lý mà phân biệt. Cư đọc Thánh ngôn, Tắc tụng nhơn quả. Phụ ghi: Bài Thánh ngôn nầy ý tương tự như bài Thánh ngôn ngày 21-07-1926 (âl.12-06-Bính Dần) Phò Loan: Hộ Pháp - Thượng Phẩm (Đạo Sử Q.2).
Ngày 17-11-1926 (âl. 13-10-Bính Dần): Đức Chí Tôn dạy “
giáng sanh lập Đạo Thánh, Thầy đổ máu mà rửa tội cho chúng sanh...”. Mercredi, 17 Novembre 1926 (13-10-Bính Dần). Thầy Các con, Thiện Minh con há? Mừng con! Con ôi khi Thầy giáng sanh lập Đạo Thánh, Thầy đổ máu mà rửa tội cho chúng sanh, đến đổi phải lấy thân làm của tế mà cầu khẩn cho chúng sanh. Hai ngàn năm chưa qua, giọt máu Thầy đã trôi hết! Nay con vì ma khảo phải đổ máu mà rửa tội cho toàn phái Thái thì sự vinh diệu con trước mắt chư Thần, Thánh, Tiên, Phật đã đặng so sánh cùng Thầy rồi....
Cười.... Con phải lấy hiệu Thiên Ân là Thái Minh Tinh làm Đầu Sư. Đạo Thiện.... Con phải trông cậy pháp luật vô biên của Thầy.
Ngày 17-06-1927 (âl. 18-05-Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy “
sự cho tròn là đủ, chớ nên chấp lẫn nhau mà mất niềm đồng Đạo chẳng tốt...”. Cholon, 17 Juin 1927. Thầy Các con, Trung, con đi Sađéc với mấy em. Thầy đã nói con thay mặt cho Thầy và vỗ về các Đạo Hữu nơi ấy. Thầy chẳng nỡ để cho Quỉ Vương hành, nên có ý định Thiên Phong cho các Chức Sắc và con phải hiệp với Nương mà định khuyên chúng nó lo đạo đức và mựa cầu danh mà sau ăn năn rất muộn.
Xuống đó không phải cầu Thầy, chỉ nói Đạo và khuyên nhủ chư Đạo Hữu là đủ. Cấm nhặt Cơ Bút, chúng nó có tự chuyên thì để Lý Thái Bạch trọn quyền định đoạt. Khi về tiện đường ghé Thuộc Nhiêu, nơi Thánh Thất của Thầy đã chọn trước, nói cách hành Đạo và tư cầu cho Thầy dạy. Sau nữa ghé Cà Mau, Thánh ngôn để dạy trước và tư cầu nghe con. Trung bạch.... Đặng con. Trung bạch.... Thầy sẽ dạy mấy chỗ Đạo đặng thạnh hành, con khỏi đi nữa, nhứt là cần đi đến Nghĩa và Tương cho Thầy dạy hai đứa nó.
Con cũng nên lo việc Thánh Thất và lên xuống chớ nên để Đạo Hữu trông con. Hoạch, trao nước cho anh con dâng lên, trao chai nước khác Thầy trấn bùa đặng gởi cho Hộ đặng để vọng nơi Thánh Tượng. Mỗi lần cúng lấy đứng lên niệm ba lần: “Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Từ Bi Cứu Khổ” rồi để dành đặng cứu bịnh những kẻ hữu căn. Nó đặng phép lấy bông mà làm theo lời Thầy đã dặn. Nơi đây Thầy để lời cho các con phải biết thương Đạo Hữu, việc chi lỗi để cho Thầy biết và cứ tuân theo lời Thầy dặn.
Hành sự cho tròn là đủ, chớ nên chấp lẫn nhau mà mất niềm đồng Đạo chẳng tốt. Nhiều đứa cũng lắm cầu danh vì mối Đạo, chúng nó phải truất phần công quả về sau. Lý Bạch hằng phàn nàn về đức từ bi của Thầy, nhưng con cũng đồng con, Thầy đã độ rỗi các con há để cho hành phạt các con đến điều hay sao? Những đứa nào chẳng biết tự cải thì sau cũng khó mong nơi lượng từ bi của Thầy nữa đặng.
Thầy ban ơn cho các con. Thầy thăng.
Ngày 19-07-1927 (âl. 21-06-Đinh Mão): Bạch Sơn Đạo Sĩ & Vĩnh Sơn Đạo Sĩ dạy đạo
Le 19 Juillet 1927. Bạch Sơn Đạo Sĩ Vi nhơn nan, buồn thế sự thị phi ở có ra chi, muốn cho Bần Đạo giảng Nhơn Đạo; Đạo Thích Môn thì Lão chẳng nệ công, miễn chúng sanh giữ trọn Tam Cang là tốt. Quân thần, phụ tử, phu thê, hỏi lại Hiền Hữu đã trọn chưa mà muốn luyện Đạo? Trời, Phật, Thánh, Thần, bốn ngôi ấy Quan Đế vào ngôi nào, nhơn sanh có biết? Sanh vi trung tướng, tử vi minh Thánh, nào Quan Đế có luyện Đạo bao giờ, mà Ngài vẫn luyện Tâm; Tâm linh thì chí mới thành.
Tái Cầu: Ngày 23 tháng 7 năm Đinh Mão (1927). Đạo nhơn là cần thiết; ấy là giềng mối trong Tam Giáo. Vì cũng dư hiểu Tâm linh thì chí mới thành; Quan Đế đủ Tâm đủ Chí thì Ngài hiển Thánh ấy là lẽ tự nhiên. Lúc sanh tiền Ngài có để tâm vào đường Đạo khi nào, mãn đem hết tâm hết chí vì đạo Quân Thần, hết ngay vì chúa phò Hớn đánh Ngô dẹp Ngụy làm cho sanh linh đồ thán; lẽ thì Ngài sát sanh hại mạng biết chất chứa vào đâu cho hết.
Song Ngài vẫn vô tội mà cũng không phạm luật Thiên Đình, thiệt là khó hiểu cho phàm phu tục tánh. Tái Cầu: Ngày 24 tháng 7 năm Đinh Mão (1927) Vĩnh Sơn Đạo Sĩ Chào Chư vị, Bần Đạo vui chung cùng Chư vị trong nền đạo đức. Nếu Chư vị biết rõ đường ngay nẻo chánh, thì khá mau day trở kịp thì. Chư vị hằng ngày ao ước ra khỏi lối trầm luân được vào cõi thảnh thơi, song hỏi lại Chư vị có xứng đáng công trình chưa mà đem lòng ham mộ.
Vả lại công danh phú quí của Chư vị hiển hiện thì có xứng đáng cho Chư vị chiến hưởng thanh nhàn khi chung cuộc không? Cựu vị phục hồi đã không khó, đã có căn có quả rán tu tâm dưỡng tánh đủ rồi, còn dày công nữa thì được địa vị xứng đáng theo công trình hành đạo. Lão mừng cho Chư vị mở lòng đem trí vào nền đạo đức mà Chư vị nghe theo thì Lão chẳng dám nệ công. Phụ ghi:...Chư vị chiến hưởng thanh nhàn... chúng tôi nghĩ có thể là:...Chư vị chiếm hưởng thanh nhàn...
Ngày 26-07-1927 (âl. 28-06-Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy “Mấy con phải biết việc Cơ Bút là tối trọng...”
Đàn tại Bà Rịa (Phước Thọ), 26 Juillet 1927. Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Mấy con phải biết việc Cơ Bút là tối trọng, vậy Thầy khuyên các con cũng khá cẩn ngôn cẩn hạnh nghe, đừng có làm thế như Hoài đi đến đâu hô hào đến đó chẳng dễ nghe à. Thầy mừng các con! Thầy ban khen cho con. Cơ Bút lần nầy là lần chót, vậy các con cũng nên để ý mà lo cho hoàn toàn nền chánh Đạo của Thầy nghe.
Các con chung lo cho có phần Đời và phần Đạo hiệp nhứt mới dễ phổ thông nền Chánh Giáo. Các con chớ sụt sè, cũng chẳng nên bạo động, phải dò theo cách ý chỉ về cái hạnh của Thầy mà hành đạo, cũng chẳng nên làm quá sức mình, cũng đừng khiếp nhược cho đến đổi, cứ giữ dạ từ bi mà hành chánh Đạo nghe. Khá tuân theo lời Thầy nói cho biết, rán mà kèm tu tâm luyện tánh.
Ngày 29-07-1927 (âl. 01-07-Đinh Mão): Vĩnh Sơn Đạo Sĩ dạy “
đến ngày chung cuộc hành lý của Chư vị đem theo được nghĩ rất hiếm hoi là phước đức hay là tội lỗi....”. Le 29 Juillet 1927. Vĩnh Sơn Đạo Sĩ (*1) Chào Chư vị, Chư vị đã trả lời câu hỏi của Bần Đạo chưa? Có hiệp ý Chư vị không? Tỷ như Chư vị hành lộ lỡ đường tìm quán đỗ nhờ, thì tự nhiên gia chủ tùy phẩm hàng của Chư vị mà tiếp đãi. Chư vị là khách sang trọng thì được trọng đãi, còn như thường nhơn thì tiếp đãi đơn sơ, ấy là thường tình trong cõi tạm phù sanh.
Mà đây cũng vẫn thế, bỏ hết chức phẩm cùng các cuộc giàu sang của Chư vị tạm hưởng, đến ngày chung cuộc hành lý của Chư vị đem theo được nghĩ rất hiếm hoi là phước đức hay là tội lỗi. Phước đức là sự nghiệp của Chư vị sẵn dành để bước chung vào địa vị cao sang trọng hưởng thanh nhàn đời đời kiếp kiếp. Còn tội lỗi cũng là sự nghiệp của Chư vị đem theo vào Nghiệt Cảnh Đài. Phụ ghi: (*1) Theo nguyên bản chánh không có ghi rõ danh xưng của Đấng giáng cơ, nhưng chúng tôi nghĩ là VĨNH SƠN ĐẠO SĨ vì cách xưng hô tương tự như bài Thánh ngôn ngày 24-07-Đinh Mão (1927) của VĨNH SƠN ĐẠO SĨ.
Ngày 08-02-1927 (âl. 07-01-Đinh Mão): Đức Chí Tôn dạy “
con thoát đặng khỏi nơi u ám là bởi đạo đức. Các con sẽ đặng trọng kính cũng bởi đạo đức....”. Ngày 7 tháng Giêng năm Đinh Mão (1927). Ngọc Hoàng Thượng Đế Viết Cao Đài Giáo Đạo Nam Phương Thầy mừng lũ con yêu dấu Thầy. Cái nạn các con hầu mãn, Thầy đến lập một nền Chánh Đạo nầy tại cõi Đông Dương là cốt làm cho kẻ bị hiếp đáp đặng mạnh mẽ, kẻ hiền lương làm Thầy kẻ hung bạo. Ấy là lẽ công bình thiêng liêng của Tạo Hóa, hết phạt tới thưởng là thường lệ.
Các con thoát đặng khỏi nơi u ám là bởi đạo đức. Các con sẽ đặng trọng kính cũng bởi đạo đức. Thầy bồi đắp một sự ghét bỏ các con trên gần một trăm thế kỷ. Vậy các con phải chung hiệp cùng nhau, Thầy ban ơn cho chư Hiền Hữu các con.