Thi Văn Dạy Đạo — Phần 2
19–12–1925
Có cơ có thế có tinh thần. Từ đấy Thần, Tiên dễ đặng gần. Dưỡng tánh tu tâm tua gắng sức, Ngày sau toại hưởng trọn Thiên ân.
20–12–1925 THẤT NƯƠNG (Cho Ông Chấn)
Hồ thủy vẫy vùng đáng phận trai, Trời chiều nay đã rạng cân đai. Gành Nam nêu đặng người tên tuổi, Đất Bắc mừng an bước lạc loài.
Lộc nước gắng đền công chín tháng, Nợ nhà tua vẹn gánh hai vai. Qui điền có lúc phong trần rảnh, Đinh sắt một lòng, chí chớ lay.
21–12–1925
BÀ THIÊN HẬU
Trước có căn duyên ở ngọc cung, Cầu con nên phải đến phân cùng. Thiên cơ mạt lộ chờ đôi lúc, Nương cậy về sau khỏi não nồng.
21–12–1925
THẤT NƯƠNG
Đã cùng nhau trót mấy lời giao, Cách mặt mà lòng chẳng lảng xao. Đàng Đạo càng đi càng vững bước, Cõi Thiên sau ắt hội cùng nhau.
Một nhà vầy hội rất mừng thay, Đạo Thánh từ đây đặng vẹn ngay. Một bước một đi đường một tới, Lòng thành xin trọng thấu Cao Đài.
22–12–1925
LỤC NƯƠNG
Cha chả hèn lâu chẳng viếng thăm, E chư huynh trưởng trách em thầm. Tuy xa cách mặt lòng không cách, Buồn dở thơ hòa đọc lại ngâm.
23–12–1925
BÁT NƯƠNG
Lửa lòng rưới tắt mượn nhành dương, Vì nghĩa sơ giao phải đến thường. Còn gánh đồ thơ tua vẹn giữ, Dứt dây oan trái chớ riêng thương.
Mừng nay Thanh Thủy giải dây oan, Đường Đạo từ đây bước vững vàng. Tình ái nhành dương đem rưới tắt, Nắm tay dìu lại cõi Tiên bang.
HUỆ MẠNG TRƯỜNG PHAN
Trước ước cùng nhau sẽ hiệp vầy, Nào dè có đặng buổi hôm nay. Gìn lòng tu niệm cho bền chí, Bồng đảo ngày nay đặng hiệp vầy.
Tây Ninh tu luyện động Linh Sơn, Chẳng quản mùi trần thiệt với hơn. Trăm đắng ngàn cay đành một kiếp, Công hầu vương bá dám đâu hơn.
23–12–1925 Huệ Mạng Trường Phan là Ông thầy chùa nhỏ trên núi Điện Bà.
Trước vốn thương sau cũng thương, Một lòng nhơn đức giữ cho thường. Trông ơn Thượng Đế tuông rời rộng, Sum hiệp ngày sau cũng một trường.
HỚN THỌ ĐÌNH HẦU
Tiết nghĩa trung can Hớn đảnh xây, Phò Lưu dựng Thục một lòng ngay. Kinh Châu thất thủ nơi Thiên định, Khiến Hớn vận suy mới đổi thay.
25–12–1925
Muôn kiếp có Ta nắm chủ quyền, Vui lòng tu niệm hưởng ân Thiên. Đạo mầu rưới khắp nơi trần thế, Ngàn tuổi muôn tên giữ trọn biên.
LÝ BẠCH
Đường trào hạ thế hưởng Tam quan, Chẳng vị công danh chỉ hưởng nhàn. Ly rượu trăm thi đời vẫn nhắc, Tánh Tiên muôn kiếp vốn chưa tàn.
Một bầu phong nguyệt say ngơ ngáo, Đầy túi thơ văn đổ chứa chan. Bồng đảo còn mơ khi bút múa, Tả lòng thế sự vẽ giang san.
Noël 1925 ĐỖ MỤC TIÊN (họa Lý Bạch)
Chẳng kể công khanh bỏ ấn quan, Bồng Lai vui Đạo hưởng an nhàn. Thi Thần vui hứng ngoài rừng Trước, Rượu Thánh buồn say dưới cội tàn.
Nồng hạ Trời thương đưa gió quạt, Nắng thu đất cảm đổ mưa chan. Vân du thế giới vui mùi đạo, Mơi viếng kỳ sơn tối cẩm san.
LỤC NƯƠNG
Vui nhơn vui Đạo lại vui thiền, Vui một bước đường một bước yên. Vui bóng Cao Đài che khắp chốn, Vui gương Ngọc Đế thấy như nhiên.
Vui ngàn thế tải ngăn nhơn sự, Vui một màu thiên đóng Cửu tuyền. Vui vớt sanh linh nơi bể khổ, Vui Trời rưới khắp đủ ân thiên.
Noël 1925
LỤC NƯƠNG
Mừng nay đường Đạo đã êm chơn, Vàng ngọc công khanh chẳng dám hơn. Rượu cúc Bàn đào chờ hội ẩm, Thuốc Tiên lò tạo giữ sanh tồn.
Bồng Lai vắng mặt Tiên buồn nhớ, Dinh đảo nghiêng tai Thánh khảy đờn. Trước chẳng giữ ngôi, ngôi mới mất, Cân phân thế tục, phẩm chi sờn.
13–1–1926 Cầu Kho
THẦY
Thành tâm niệm Phật, Tịnh, tịnh, tịnh, tịnh, tịnh. Tịnh, là vô nhứt vật, Thành tâm hành đạo.