Thi Văn Dạy Đạo — Phần 6
36
Dìu dắt tìm ra lối lạ lùng, Bóng trời xúm xít đỡ nương chung. Dài đường chớ ngán con Kỳ Ký, Ngược gió đừng nao cánh Hộc Hồng.
Nhướng mắt tua dò theo kẻ trí, Thìn lòng khá gắng đắp nền công. Sen tàn cúc nở qua ngày tháng, Nhặt bước đường hoa đến cội tùng.
37
Cái kiếp hồng nhan kiếp đọa đày, Phải làm cho gái hóa ra trai. Linh oai vẻ ngọc là gươm sắc, Mềm mỏng hình hoa ấy phép tài.
Phòng tía cất thành hình thổ võ, Cung loan lập giống dạng Cao Đài. Muốn đi cho tận trường sanh địa, Phải đổi giày sen lấy thảo hài.
• Ấn bản năm Nhâm Tý (1972): Linh oai vẻ ngọc là gươm sắc, • Ấn bản năm Canh Tuất (1970): Linh oai vẻ ngọc là gương sắc,
38
Bắt ấn trừ yêu đã tới kỳ, Ngọc Hư định sửa mối Thiên thi. Cửu Trùng không kế an thiên hạ, Phải để Hiệp Thiên đứng trị vì.
Thành pháp dìu đời qua nẻo khổ, Nên công giúp thế lánh cơn nguy. Quyền hành từ đấy về tay nắm, Phải sửa cho nên đáng thế thì.
39
Đào Nguyên lại trổ trái hai lần, Ai ngỡ Việt Thường đã thấy lân. Cung Đẩu vít xa gươm xích quỉ, Thiềm cung mở rộng cửa Hà ngân.
Xuân thu định vững ngôi lương tể, Phất chủ quét tan lũ nịnh thần. Thổi khí vĩnh sanh lau xã tắc, Mở đường quốc thể định phong vân.
40
Mở rộng đường mây rước khách trần, Bao nhiêu tình gợi nhắn nguyên nhân. Biển mê cầu ngọc liên phàm tục, Cõi thọ sông Ngân tiếp đảnh Tần.
Chuyển nổi Càn Khôn xây Võ Trụ, Nhẹ nâng Nhựt Nguyệt chiếu Đài Vân. Cầm gươm huệ chặt tiêu oan trái, Dìu độ quần sanh diệt quả nhân.
1
Nầy lúc Kỳ Ba Phổ Độ trần. Mau chơn thoát khỏi chốn mê tân. Đường gai gốc gắng lần qua khỏi, Đạo đức sớm hôm khá vẹn cần.
2
Nguồn đào lạc lối ấy duyên may, Gặp Đạo nương theo bước dặm dài. Nắng hạ héo khô vườn bá tánh, Dắt nhau tìm núp bóng Cao Đài.
3
Cao Đài đứng chủ cả sanh linh, Bến khổ bầu Tiên rưới thế tình. Mở mắt tỉnh lần cơ mộng điệp, Hữu sanh hữu khổ phải toan gìn.
4
Gìn lòng chơn chánh chớ tà tây, Thưởng phạt về sau cũng hội nầy. Trước biết sửa mình tâm trí vẹn, Sau nương cảnh tịnh mới nên hay.
5
Hay gần đạo đức mới nên thân. Lánh chốn phồn hoa giữ tánh thần. Một nét vạy tà Thần Thánh chép, Rèn lòng trong sạch thoát mê tân.
6
Tân toan khổ hạnh phải trau giồi, Bước tới đường dài chớ trở lui. Công khó độ đời đừng nệ khó, Phước dư đợi lúc hưởng ơn Trời.
7
Đông tàn cảnh ướm trở nên xuân, Xuân nở vườn mai há mấy lần. Lần lựa cho đò xa bến Thánh, Thánh tâm mấy kẻ vẹn trau thân.
8
Nghèo sạch rách thơm mới đáng người, Nệ chi cực nhọc buổi xuân mơi. Nay đà gặp lúc thiên ân rưới, Gắng bước đường tu hưởng phước đời.
9
Tài tuy ít, đức nên nhiều, Nhiều đức mới tròn bước Đạo theo. Theo đặng bước nào gìn bước nấy, Trở lui e vướng lúc nghiêng nghèo.
10
Tà nguyệt vườn thu ướm trở đông, Nhạn về đảnh Bắc tiếng qua sông. Bền lòng thiện niệm bồi căn trước, Trễ bước thuyền e bị ngược dòng.