Thi Văn Dạy Đạo — Phần 7
11
Lo lường nền hạnh đặng lên cao, Cao đức nguồn Tiên mới bước vào. Vào đặng Tam Kỳ Trời cứu khổ, Khổ thêm gắng chịu tánh năng trau.
12
Đường Đạo tìm vào mới rõ cơ, Cơ mầu giải khổ chớ chần chờ. Chờ cho trễ bước thuyền xa bến, Bến tục thoát vòng hết ước mơ.
13
Trời thương đâu nệ nhọc công trình, Chịu nhọc vì lo đám chúng sanh. Sanh dưỡng dưỡng sanh rồi phải độ, Độ cho trở bước lại đơn đình.
14
Giựt giành rốt cuộc cũng tay không, Nhân quả đeo mang tội chất đồng. Ví biết phép công cơ thưởng phạt, Đường tu sớm bước chí thong dong.
15
Sáng đường nhờ có bóng trời soi, Đạo đức để tâm chớ đổi dời. Công quả thìn lòng sau hưởng phước, Dặm dài đừng nệ bước xa xôi.
16
Gìn giữ về sau mối Đạo mầu, Nương theo bước trước gắng tìm châu. Thuyền chờ bến tục buồm trương sẵn, Đưa đến nguồn trong rửa bợn sầu.
17
Quanh co muốn khỏi gắng lòng thành, Chứa đức là phương phước để dành. Hứng giọt nhành dương lau tục lự, Hay chi thua được bả công khanh.
18
Công khanh xạo xự cũng vai tuồng, Đêm lặng rừng thiền lóng tiếng chuông. Mê luyến hồng trần mang ách khổ, Cơn vui qua khỏi lệ sầu tuôn.
19
Nẻo chánh tìm theo mối đạo gìn, Hay chi tuồng thế bước đua tranh. Của nhiều ít đức sương trên cỏ, Giành giựt mà chi phải lụy mình.
20
Đừng sợ khó, khó nên công, Công khó may gìn chữ sắc không. Không sắc sắc không vui đảnh hạc, Hạc về chốn cũ dựa rừng tòng.
21
Rừng tòng tìm đến lánh cay chua, Đêm lặng lóng nghe tiếng khánh chùa. Lần gội tâm phàm vui cảnh trí, Đường trần lưu luyến nhọc tranh đua.
22
Dời đổi thói đời lắm thị phi, Trăm năm chung đỉnh có ra gì? Tìm nguồn đạo đức tâm phàm gội, Danh mà chi, lợi ấy mà chi?
23
Thông biết thế thời mới gọi thông, Thông minh học đạo vẹn trau lòng. Lòng trần dầu muốn phong ba dứt, Độ chúng tu nhơn chí nả nong.
24
Sáng đèn cánh bướm liệng xôn xao, Lánh họa tua gìn hạnh đức trau. Noi dấu đường ngay Trời tế độ, Chen chơn nguồn Thánh bước lần vào.
25
Ức lòng dễ tỏ đặng cùng ai, Hiền đức mà sao chịu khổ hoài. Lão nói tỏ tường cho đó hiểu, Cũng là vay trả luật xưa nay.