Bài 10 — Thuyết đạo tại Đền Thánh, đêm 12 tháng 10 năm Mậu Tý (12–11–1948)

Dương lịch: 12–11–1948 · Âm lịch: 12 tháng 10 năm Mậu Tý

Đền Thánh, Tòa Thánh Tây Ninh

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc

Bần-Đạo giảng tiếp Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống, bởi vì có chơn lý bí yếu về phần hồn của chúng ta. Hôm trước chúng ta đã hội đàm cùng các đấng Thần, Thánh, Tiên, Phật đoạt vị trọn lành làm đại diện bào chữa cho chúng ta nơi Ngọc Hư Cung và Cực Lạc Thế Giái. Bần Đạo hôm nay giảng về triết lý của nền Đạo Cao Đài có liên quan tới những điều chúng ta đã thấy trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống.

Bần Đạo cố gắng mở một con đường trí thức cho cả tín đồ bước theo đặng thấu đáo chơn truyền 3. Bần Đạo nói, chúng ta đã đi tìm triết lý này trong kiếp sanh của chúng ta. Chúng ta đã đi tìm con đường thiêng liêng tối cao, nhưng có lẽ không tìm học được gì. Cho nên từ thử đến giờ, Bần Đạo muốn dìu dắt con cái của Đức Chí Tôn đi trên con đường chơn thật nếu cả thảy chịu để tâm nghe và suy nghĩ tìm tàng.

Bần Đạo nói thật, đây là triết lý chơn thật, không giả dối. Bần Đạo sẽ chỉ ra những điều trọng yếu, nên hãy ráng để ý tầm hiểu. Như khi vô Cung Diêu Trì thì phải tìm hiểu xem chơn lý trong nền chánh giáo của Đức Chí Tôn là gì. Khi các bạn ngó thấy nơi Kim Bàn Bát Quái Đài xuất hiện ra bát phẩm Chơn Hồn 9, thì phải tìm hiểu hình thể của họ thế nào, cái phách của họ thế nào. Kỳ trước Bần Đạo đã minh tả Chơn-Thần của chúng ta có hình dạng bên ngoài giống như thể xác của chúng ta vậy.

Chơn thần là gì? Bần Đạo chỉ nói sơ qua thôi, nó là một khối linh quang có hình thể giống như là xác thân của chúng ta. Mà xác thân của chúng ta chỉ là xác thú. Bần Đạo đã dắt các bạn ngoạn cảnh sanh hoạt của Chơn-Thần và thể xác. Bần Đạo đã dìu dắt các bạn đi trên con đường từ lúc mới sơ sanh 13. Cái thể xác của con người, tức nhiên là con thú hữu hình chúng ta đương mang, được tạo lập nhờ nơi khối thiên lương của Đức Diêu Trì Kim Mẫu.

Quyền năng thiêng liêng cho hai con thú để bảo vệ tánh mạng chúng ta. Do đó mà ngày nay loài người mới còn tồn tại nơi mặt thế này, chớ chẳng phải vì có sức mạnh thắng cả vạn vật nơi mặt địa cầu này mà loài người có thể bảo tồn mình đặng. Nếu các bạn biết tổng số thời gian của lịch sử trái đất, các bạn sẽ thấy trái đất này duy trì được từ lúc mới phôi thai cho đến ngày nay đã trải qua biết bao nhiêu thế kỷ 1.

Nếu không có một thế lực bảo sanh mạnh mẽ, liệu có thể nào bảo trọng cho đến ngày nay chăng? Vì mình hiện chỉ biết một kiếp này thôi, nên chúng ta phải dùng đến sự tưởng tượng để thấy. Luật sanh hóa ngày nay dữ tợn lắm. Ngày nay, cầm thú phải rất mạnh mẽ đặng bảo vệ sanh mạng của nó. Còn loài người vốn yếu ớt bạc nhược, vậy muốn bảo vệ sanh mạng mình thì phải làm sao mới đặng? Chúng ta đến nhờ khối sanh quang ấy tạo Chơn-Thần. Ấy là nhứt điểm linh của Đức Chí Tôn đó.

Nhờ nương vào nhứt điểm linh đó nên con người mới bảo tồn sanh mạng cho được đến ngày nay. Không thể gì mình diệt nhứt điểm linh quang này đặng. Bây giờ, chúng ta đã thấy tất cả các Chơn Hồn trong Càn Khôn Vũ Trụ phải vô Cung Hiệp Thiên Hành Hóa, coi đại diện mình bảo vệ mình như thế nào? Vả chăng, chư hiền huynh, hiền đệ, hiền muội, hiền tỷ, đã ngó thấy trong Càn Khôn Vũ Trụ có hằng hà sa số nhơn loại, chớ không phải chỉ một số lượng giới hạn nào đó.

Trái đất này mà đem so sánh với Càn Khôn Vũ Trụ, dám chắc không bằng hàng xóm láng giềng chớ đừng nói đến một thành thị hay một xã hội gì được. Bởi vậy cho nên, các Đấng Trọn Lành đại diện chúng ta đã tạo nên danh thể 5 khi trái địa cầu này còn sơ khai 6 giống như mặt trăng bây giờ. Lúc đó không có nhiều sinh vật, nhưng rất nhiều Thần, Thánh, Tiên, Phật đã đạt địa vị Trọn Lành.

Bần Đạo nói quả quyết với các bạn, danh thể của trái địa cầu 68 này cao trọng lắm. Vì chỉ là trái xếp hạng 68/72, nghĩa là gần chót hết, mà lại tạo ra nhiều Đấng Trọn Lành. Chúng ta sau này có đoạt được phẩm vị hay không là do cung Hiệp Thiên Hành Hoá. Bần Đạo nói quả quyết, các Đấng Đại Diện cho chúng ta có một danh thể đặc biệt, danh thể cao trọng lắm đó vậy. Khi chúng ta vào Cung Hiệp Thiên Hành Hoá, ngó thấy các Đấng Thiêng Tiêng hằng hà sa số, phẩm tước vinh quang cao trọng thì Bần Đạo tưởng cả thảy phải lấy làm ngạc nhiên lắm.

Chắc chắn chúng ta sẽ tọc mạch 8 muốn tìm coi trái địa cầu thuở trước làm thế nào mà tạo các Đấng Trọn Lành cao trọng được? Chắc cả thảy đều tọc mạch muốn biết như Bần Đạo. Đức Phật trước kia đã dạy rằng nguyên căn của tứ khổ10là sanh. Sanh mới tạo ra cho chúng ta ba cái khổ nữa là lão, bệnh, tử. Nếu để ý theo dõi, sẽ thấy rằng chúng ta sợ tứ khổ lắm. Tại sao phải sợ? Cái sợ phải hay quấy?

Sợ mà tránh khỏi, thì cái sợ ấy hữu lý, sợ mà tránh không khỏi, thì cái sợ ấy vô lý. Các Đấng Trọn Lành đại diện chúng ta nơi cung Hiệp Thiên Hành Hoá cũng rất sợ khổ. Hết thảy chúng ta hãy quan sát cho kỹ. Tại sao chúng ta phải xuống ở trần thế này? Tại sao chúng ta phải chịu đựng tứ khổ? Bằng cớ về tứ khổ đã có hiển nhiên, chúng ta không thể gì chối cãi được. Chúng ta phải tìm ra sự thật là tại sao chúng ta sợ?

Bần Đạo đã thuyết: Dầu cho cá nhân, dầu cho thôn lân, dầu cho xã hội, dầu cho toàn thể thiên hạ nơi mặt địa cầu này, tất cả đều có quả kiếp. Quả kiếp ấy là do con người phải tiến hóa theo Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống, vì cớ cho nên Bần Đạo dắt chư hiền hữu đi trên con đường ấy để hiểu cho rõ. Chúng ta sanh ra tại mặt thế này, vừa lọt lòng mẹ là đã phải chịu mấy muôn quả kiếp rồi.

Thánh Giáo Gia Tô gọi là Tội Tổ Tông đó. Chúng ta vừa mới ra khỏi lòng mẹ, cất tiếng khóc tu oa, thì đã phải lãnh nợ. Nào là nợ trái chủ, nào là nợ quả kiếp đủ thứ. Không biết bao nhiêu là thứ nợ! Trên cửa hư linh biết bao nhiêu Đấng Trọn Lành đã gớm ghiết quả kiếp ấy. Họ sợ giựt giành quyết thắng không nổi, phải chịu quả kiếp thêm muôn triệu năm nữa. Do đó, họ cứ ngồi yên tại địa vị của họ thôi, không tiến lên địa vị cao hơn được.

Thực ra, nếu mình biết đó là nợ gì và biết tìm phương thế6trả nợ, thì trả rồi mình lại giàu thêm nữa. Đó mới là lạ chớ! Cái nợ nó thiết yếu, nó trọng hệ, nó mắc mỏ lắm! Chừng nào mình trả được mối nợ ấy rồi, thì mình sẽ vinh diệu 9lắm. Nếu chúng ta sợ, như người chiến sĩ ra mặt trận mà sợ chết thì không có giá trị gì hết. Phải quyết thắng mới đáng mặt Tướng Quân Tướng Soái, đáng mặt anh hùng.

Chiến sĩ mà sợ chết, trốn lính thì có danh vọng gì đâu! Trái địa cầu 68 này có danh thể đặc biệt nơi cõi Thiêng Liêng Hằng Sống. Dù sợ khổ nhưng các Đấng Trọn Lành vẫn đến cư ngụ. Cũng từ quả địa cầu 68 này, các Đấng ấy quyết thắng khổ để lập vị mình. Dù rất khó khăn, nhưng vinh diệu lắm. Đó là sự thực mà chúng ta phải luôn ghi nhớ. Duy có một điều là làm sao mà trả quả kiếp nặng nề của chúng ta từ thử đến giờ cho rồi.

Đừng để nó theo ràng buộc cái khối thiên lương (nhứt điểm linh quang) 10 của chúng ta chẳng khác nào ta phải mang theo một cái thây chết. Làm sao bỏ được cái thây chết thúi tha ấy thì mới thong thả nhẹ nhàng, dù việc đó hết sức là khó khăn! Cái tình trạng khổ não ấy, làm người ta ai cũng biết. Không cần gì tả cái sanh hoạt của con thú này, tức thể xác của chúng ta. Bần Đạo tưởng đạo Phật gọi nó là kỵ vật, con thú cỡi của chúng ta.

Vì cớ nên triết lý của đạo Phật thường nói: Đức Từ Hàng cỡi con Kim Mao Hẩu 13, hay Đức Địa Đạ o Cao Đài nói trong Tạng1cỡi con Đề Thính 2, giải kiếp 3 họ một cách vinh diệu. Con vật này nó làm cho ta thiếu chịu 4 kiếp sanh của nó. Ta phải điều khiển nó trả nợ cho đặng. Phương pháp trả thế nào? Là nó phải nương theo cơ quan hữu vi 5 này, nương theo xã hội nhơn quần, nương theo mặt địa cầu này mà sống để trả nợ riêng.

Khi ta hiểu được triết lý cao thượng rồi, ta không những sống nương theo mặt địa cầu xã hội, mà còn quyết định làm tôi tớ cho xã hội ở mặt địa cầu này để trả nợ tình 6 của ta. Ngày giờ nào thể xác này chưa làm tôi tớ cho cơ quan hữu hình này, thì mối nợ ấy vẫn còn vậy. Cái triết lý cao thượng hơn hết là mình không sống cho mình mà sống cho xã hội nhơn quần. Nếu làm được như vậy thì chắc chắn là chúng ta sẽ tự giải khổ cho mình được. n Tam Kỳ Phổ Độ, những con Kim Mao Hẩu sẽ xuống trần gian để bảo vệ đạ o. 1 vị Phật có trách nhiệm d ạy dỗ các Chơn Hồn ở Đ ịa Ngục.

Kỳ ba này có danh hiệu là U Minh Giáo Chủ. 6 nợ gây ra do bảy tình cảm của con người (mừng, yêu, vui sống, giận, ghét, buồn, tham muốn). 7 thoát khỏi đau khổ. Bài 11 ĐỨC HỘ PHÁP