Bài 26 — Thuyết đạo tại Đền Thánh, đêm 08 tháng 02 năm Kỷ Sửu (07–03–1949)
Hôm nay nay chúng ta rủ nhau tiếp tục dục tấn trên Con Đường Thiêng Liêng H ằng Sống. Thưa cùng chư Chức Sắc Thiên Phong Cửu Trùng Đài và Hiệp Thiên Đài nam nữ và mấy vị lão thành. Bần Đạo giảng dục tấn trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống cốt ý 8 giảng cho mấy anh mấy chị lớn tuổi để vào cân não. Từ hôm nào tới nay nói hơi nhiều để cho anh chị mau chóng nắm được vấn đề. Nhưng nghĩ lại thì dám chắc rằng chưa đến mức cần phải gấp rút như vậy.10 Bần Đạo chỉ nắm tay các bạn, dẫn đi vào cảnh ấy cho tự mình quan sát, tự hiểu lấy dễ hơn.
Thuyết giáo e sợ các bạn không trọn thấu được. Tự nhìn thấy mình nhập trong cảnh ấy rồi mới hiểu được sự thật. Mà Đức Chí Tôn chỉ muốn tất cả con cái của Ngài thấy sự thật mà thôi. Không muốn cho thấy ảo 5 tổ chức điều hành quan trọng nhất của Cao Đài Giáo. Đứng đầu là Giáo Tông. 6 tổ chức chuyên về luật pháp và thông công của Cao Đài Giáo. Đứng đầu là Hộ Pháp. 10 Đức Hộ Pháp, trong bài giảng trước, nói rằng sợ các v ị lớn tuổi chết trước khi nghe giảng CĐTLHS xong, nên phải giảng cho nhanh.
Nay Ngài nói không cần gấp rút vì thấy các v ị đó vẫn còn khoẻ m ạnh. 11 thuyết pháp, nói đạ o, giảng đạ o. 12 hiểu rõ. ảnh. Chơn truyền của Đức Chí Tôn đại kỵ điều ấy. Nếu như tịnh thất chưa mở đặng, lỗi ấy không phải nơi Bần Đạo. Nội lo Thể Pháp 4 mà 24 năm trường rồi, nhọc nhằn không biết bao nhiêu. Hết sức khổ tâm khổ trí. Từ tuổi xanh đến bạc đầu mà chưa được sáu bảy phần mười.
Bần Đạo xin thú thật rằng không có ai đi làm nô lệ vô lối như Bần Đạo đã làm. Hỏi ra thì không phải phận sự của Bần Đạo, vậy mà Bần Đạo phải làm. Nhiều khi ngồi buồn muốn phế hủy, ngặt dòm lại thấy con cái của Đức Chí Tôn không người dìu dắt, không thể phế bỏ được. Nhọc nhằn phần xác mình còn chịu được không lẽ phế bỏ phần hồn. Bần Đạo xin trở lại giảng tiếp và dắt chúng ta ra khỏi Nam Tào Bắc Đẩu.
Khi thấy quyển Vô Tự Kinh rồi thì mình đã hiểu căn phần quả kiếp của mình. Bây giờ trở lại với Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống. Hôm trước chúng ta đã vào Ngọc Hư Cung, tiếp theo anh em trong Tông Đường Thiêng Liêng dắt chúng ta qua một nơi gọi là Cung Phục Có ba chỗ: Trí Huệ Cung, Trí Giác Cung và V ạn Pháp Cung. Tất cả đều thuộc quyền quản lý của Hiệp Thiên Đài. Chính vì thế Đức Hộ Pháp nói đó là phận sự của Ngài. 4 ý nói việc xây dựng các công trình của Cao Đài và kiện toàn tổ chức của Hội Thánh.
Đức Hộ Pháp nói như thế bởi vì Ngài có trách nhiệm chính là quản lý Hiệp Thiên Đài, nhưng sau khi Đức Quyền Giáo Tông (quản nhiệm Cửu Trùng Đài) qui thiên, Ngài phải kiêm luôn v ị trí đó. 5 60% hoặc 70%. Linh. Các bạn phải biết nơi đây có muôn trùng thiên hạ vạn điệp Chơn-Linh 12. Nếu các Chơn Linh dùng ngôn ngữ thông công cùng nhau như ở thế gian này, thì sẽ ồn ào náo nhiệt dữ tợn lắm.
Nhưng thực ra không có một tiếng ồn nào cả! Khi Bần Đạo giảng tiếp, cả thảy sẽ thấy đây là một nền chánh trị lạ lùng không thể gì tưởng tượng được. Ngôn ngữ nơi cảnh ấy duy có tưởng mà đặng thông công cùng nhau mà thôi. Tưởng cái gì có cái nấy. Giả tỷ, Bần Đạo muốn đi đến một chỗ nào đó, thì mọi người đều hiểu rằng Bần Đạo muốn đi đến ch ỗ đó. Các Chơn-Linh khác cũng dùng ý tưởng mà nói chuyện với nhau, chớ không dùng lời nói.
Chúng ta gặp biết bao nhiêu Chơn-Linh quen thuộc. Nơi ấy chẳng buổi nào gặp một kẻ đáng ghét hay kẻ nào không có thâm tình với chúng ta. Có một điều Bần Đạo sắp nói, các anh các chị nhớ cho lung nghe vì nó có ảnh hưởng tới kiếp sanh của chúng ta. Khi chưa vô cửa, thì những anh em trong tông đường ta có dặn đừng có sợ sệt gì hết, phải bình tĩnh. Có điều chi thay đổi cũng đừng sợ sệt nao núng.
Dù có dặn trước mà khi vô trong chúng ta vẫn có cảm giác như mê muội mất hết thần trí vậy. Cứ như thể chúng ta mê muội không biết đó là gì? Không biết đó là ở đâu? Không biết gì hết. Tới 11 Phục – quay l ại. Linh – linh hồn gốc. Nơi Cung Phục Linh mọi người sẽ được trở về linh hồn nguyên thuỷ của mình. 12 rất nhiều linh hồn. 13 nói chuyện, trò chuyện, giao tiếp. 14 suy nghĩ (trong các bài này, từ “tưởng” có nghĩa là “suy nghĩ”, không phải “tưởng tượng”. 15 nhớ cho kỹ. 16 kiếp sống. chừng tỉnh lại thấy một vị Phật cầm Kim Câu đứng trước mặt chúng ta và thấy Hộ Pháp đang đứng bắt ấn giữ Linh Hồn chúng ta lại.
Vị Phật ấy không ai xa lạ, chính là Phục Linh Tánh Phật 3 đó vậy. Mỗi lần Kim Câu quơ một cái, thì chúng ta thấy lại một kiếp sanh trước của mình. Chúng ta đi thối lui từ mức đại hồi cho tới tiểu hồi 5, qua tới vật loại. Bởi chúng ta cả thảy đều là hoá nhân, không ai ở mặt địa cầu này là nguyên nhân cả. Các nguyên nhân đã đạt vị 8 hết trong Đệ Tam Chuyển rồi, còn bao nhiêu đều là hoá nhân, nghĩa là từ vật loại mà tiến hoá lên đến phẩm người.
Bần Đạo xin nói về Đức Di Lạc Vương Phật 9 đương cầm quyền Càn Khôn Vũ Trụ bây giờ. Lúc địa cầu này còn sơ khai chưa phát triển, Đức Di Lạc còn là một dã nhơn làm đầy tớ cho Đức Phật Thích Ca. Đức Phật Thích Ca buổi ấy là anh thôn quê da đen như mọi vậy thôi. Đến Trung Ngươn Đệ Tam Chuyển thì Đức Phật Thích Ca đạt vị Bodhisattva sau đó được vào hàng Phật tức nhiên là Buddha. Đức Di Lạc Vương sửa soạn vào hàng Phật kỳ này. 1 cây gậy có móc bằng vàng. 2 Hộ Pháp Di Đà.
Trong Cao Đài là Tam Châu Bát Bộ Hộ Pháp Thiên Tôn. Hộ Pháp đã giáng linh xuống cơ thể Ông Ph ạm Công Tắc (Đức Hộ Pháp của Cao Đài). 3 vị Phật giúp các Linh Hồn quay l ại nơi khởi đầu của mình. 4 Linh Hồn cấp cao (người, Thần, Thánh, Tiên, Phật) 5 Linh Hồn cấp thấp (vật chất, cây cỏ, thú vật). 6 Những Linh Hồn tiến hoá từ vật chất, cây cỏ, thú vật lên đến người. 7 Những Linh Hồn tách ra từ khối linh quang của Thượng Đế xuống trần gian để d ạy dỗ con người.
Ngài cầm quyền Hội Long Hoa đặng vào hàng Phật. Nếu tính ra tổng số kiếp sanh của Đức Thích Ca nơi mặt địa cầu này, thì lối chừng một ngàn năm trăm triệu năm chớ không có bao nhiêu đâu. Vô Cung Phục Linh chúng ta phải đi ngược lụng lại, đi trở lại xuống tới vật loại. Tới chừng nhập vô Ngươn Linh, mình có cảm giác như mình đang là vật loại vậy. Lát nữa Bần Đạo sẽ dắt vô trong Ngọc Hư gặp Đấng đương thông công với chúng ta.
Đấng ấy đương ngự tại Huỳnh Kim Khuyết, chính là Ngọc Hoàng Thượng Đế hay là Đại Thiên Tôn. Ngài có hai chức danh, Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng là Ngài, mà Đại Thiên Tôn cũng là Ngài. Nói tóm lại, tới chừng phục linh xong rồi, chúng ta thấy cả Càn Khôn Vũ Trụ là bạn thân của chúng ta. Các Chơn-Linh rần rần rộ rộ trước mặt chúng ta, nhưng không có ai lạ hết bởi vì mọi người đều có chung một căn bản.
Bí mật là vậy đó! Bần Đạo đã nói khi vô Cung Phục Linh thì mình mất hết ý thức vì mình lùi lại lúc sơ sanh. Buổi mới sanh chúng ta không biết gì. Đó là một lần không có ý thức, tới chừng chết chúng ta cũng bị một lần như vậy nữa. Huyền vi bí mật là ở chỗ đó vậy! Thiên hạ thường gọi hiện tượng này là “ăn cháo lú”. Buổi mình định thần lại thì mình mới hiểu rằng nếu không mất hết ý thức thì chúng ta sẽ biết được kiếp trước của chúng ta.
Nếu mới sinh ra mà biết kiếp trước, lỡ kiếp trước gặp nhiều chuyện quá khủng khiếp, thì có khi mình quá sợ không muốn tiếp tục sống nữa. 12 còn gọi là Nguyên Linh, Linh Hồn gốc từ lúc mới lập Vũ Trụ. 13 Cổng bằng vàng, dẫn vào nơi Thượng Đế ngự. Ngày giờ chúng ta phục tánh được, chúng ta thấy Đấng Tạo Đoan, tức là Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế (Đại Thiên Tôn) đương ngự nơi Ngọc Hư Cung.
Có một sự thôi thúc chúng ta phải qua chỗ đó cho thấy Đấng ấy. Dầu cho tông đường hay bạn tác 2 chúng ta giờ phút đó có nắm chúng ta biểu đừng đi thì Chơn-Linh của chúng ta cũng đi qua Ngọc Hư Cung. Bây giờ đến Cung Ngọc Hư là nơi cầm quyền chánh trị Càn Khôn Vũ Trụ. Không có một ngôi sao nào, không có mặt trời nào trong Càn Khôn Vũ Trụ mà không chịu dưới quyền điều khiển của Ngọc Hư Cung.
Người ta thường nghĩ rằng Cửu Trùng Đài là hình ảnh quyền trị thế của Ngọc Hư Cung. Thật sự ra, có trị ai đâu! Bần Đạo đã thuyết mọi Chơn-Linh đều tự trị lấy mình. Ngọc Hư Cung duy có giúp họ sống và tác phước cho họ mà thôi, chớ không có trị. Ngọc Hư Cung chỉ muốn cho mọi Chơn-Linh đặng hưởng phước. Nhưng có nhiều Chơn-Linh không hưởng đặng là tại quả kiếp của họ. Ngọc Hư Cung không có “ cầm quyền” mà chỉ hé lộ cho họ thấy đôi điều về quả kiếp 4 của họ mà thôi.
Các vị Phật cầm quả kiếp chúng sanh cũng không phải là gắt gao lắm. Có nhiều Chơn-Linh khi biết quả kiếp của mình nặng nề quá, họ không muốn sống nữa. Quả kiếp trọng hệ lắm nên các vị Phật ấy duy có kiếm phương thế giảm bớt mà thôi. Trên Cung Hiệp Thiên Hành Hóa cốt yếu chỉ để cho các Chơn-Linh phạm tội tự làm quan toà xử lấy chính họ. Họ biết tự phản tỉnh và biết chính xác quả kiếp của họ nặng nhẹ cỡ nào để quyết định tội của mình.
Trái với cõi thế gian, ở Cõi Thiêng Liêng tội nhơn làm tòa xử lấy mình, còn người cầm quyền lại đi bảo vệ hạnh phúc và giảm bớt tội tình cho tội nhân. Cầm quyền chánh trị Càn Khôn Vũ Trụ là vậy đó! Cầm để tác phước và giảm tội chớ không phải để buộc tội hay định án cho nặng. Định án chăng là do nơi mình, nếu có Trạng Sư cũng không qua đặng. Cho nên khi chúng ta vô đến Cung Hiệp Thiên Hành Hoá, rủi chúng ta có làm tội tình, thì dường như các Đấng ngự nơi Cung ấy hồi hộp lo sợ còn hơn là mình nữa.
Họ sợ mình kêu án mình quá nặng. Nghe có vẻ trái ngược với thế gian vậy đó! Thành thử, Ngọc Hư Cung là nơi an ủi các Chơn-Linh trong Càn Khôn Vũ Trụ. Chính nơi ấy cầm quyền Càn Khôn Vũ Trụ để dìu dắt binh vực, chớ không phải để trị. Các Chơn-Linh tự trị lấy mình, các bạn nên nhớ điều ấy. Nhứt là mấy anh mấy chị lớn tuổi phải biết cái bí mật ấy đặng mình trị mình tại mặt thế này trước đi.
Trị theo cái thói “làm cho lấy có ” cũng được. Để nữa Chơn-Linh mình về trển không có nóng tính mà buộc tội mình nặng. Làm theo kiểu qu ẹt lọ vậy mà biết tự trị lấy mình thì cũng được. Đừng hồi hộp, đừng sợ sệt gì hết! Cho nên Đức Chí Tôn thường dạy, lúc còn ở 5 luật sư, bênh vực cho tội nhân ở toà án. 6 làm cho qua chuyện, không kỹ lưỡng. thế gian phải biết ăn năn là vậy đó. Biết ăn năn ở thế gian thì mình khỏi tự trị lấy mình khi về Ngọc Hư Cung. n Bài 27 ĐỨC HỘ PHÁP