Bài 29 — Thuyết đạo tại Đền Thánh, đêm 08 tháng 03 năm Kỷ Sửu (05–04–1949)
Đêm nay Bần-Đạo giảng tiếp sự dục tấn của chúng ta trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống. Bần Đạo giảng gấp gấp chút cho rồi cái vấn đề đó đặng có ngày giờ giảng về Bí Pháp. Bần Đạo kỳ rồi dắt cả con cái của Đức Chí Tôn vào Linh Tiêu Điện (Ngọc Hư Cung). Chúng ta đã gặp Đức Chí Tôn trong pháp thân Ngọc Đế tức nhiên là Hoàng Đế của Càn Khôn Vũ Trụ. Còn cái hình ảnh Đại Thiên Tôn 3chúng ta không ngó thấy vì Đức Chí Tôn không muốn cho chúng ta ngó thấy.
Tại Linh Tiêu Điện pháp thân của Ngài không phải là Đại Thiên Tôn. Bần Đạo cũng đã tả oai quyền vinh hiển của tông đường có người đạt vị. Tông đường thiêng liêng của chúng ta đương sum họp với nhau không sót một người đặng chứng kiến kết quả kiếp sống của chúng ta. Nếu chúng ta đạt vị đặng trên con đường dục tấn, thì mọi người cùng hưởng hạnh phúc với chúng ta. Đó là cảnh thăng, còn cảnh đoạ thì trái ngược lại.
Khi Bần Đạo miêu tả cảnh đoạ xong, người can đảm mấy cũng phải sợ sệt kinh khủng. Nếu chúng ta bị tội tình phải đọa, thì cảnh vinh hiển ấy từ từ lùi ra xa. Chúng ta đứng một chỗ, còn cảnh tượng vinh hiển hạnh phúc ấy lần lần lùi xa đến khi chúng ta không còn thấy nữa. Thế rồi đột nhiên, nỗi đau khổ xuất hiện ngay trước mắt. Đúng y như người thế gian thường nói: Thiên Đàng và Địa Ngục (Ngọc Hư Cung và Thập Điện Diêm Vương) chẳng cách xa nhau mấy!
Nếu chúng ta phạm trọng tội, nói tỷ thí như 1, lúc còn ở thế gian chúng ta lỡ oán giận giết người, thì bây giờ nạn nhân xuất hiện trước mặt chúng ta với vẻ mặt sầu thảm. Đừng nghĩ rằng người đó sẽ oán giận mà giết mình để trả thù. Không! Không khi nào như vậy! Người ấy buồn thảm vì tiếc cho ta đã bỏ lỡ cơ hội đạt vị trên Cõi Thiêng-Liêng. Vừa ngó thấy người đó rồi, pháp thân (đệ nhị xác thân) của chúng ta sẽ đi xuống các cảnh Diêm Cung 2, tùy theo tội nặng nhẹ.
Vậy ngay khi thấy nạn nhân là chúng ta đã đứng trước cửa Diêm Cung (Địa Ngục) rồi đó vậy. Thảm thay! Những kẻ nào không biết thương yêu nhau sẽ không được các Chơn-Hồn 3 khác an ủi. Xung quanh mình chỉ nghe tiếng than thở, tiếng trách móc triền miên. Như Bần Đạo đã nói, mình phải tự định hình phạt cho mình. Vậy cái khổ là mình không biết phải định tội mình nặng đến mức nào, hay phải bị trừng phạt trong bao lâu cho đáng 1 ví dụ như. 2 Địa Ngục, Âm Quang (nơi các Linh Hồn ph ạm tội trên thế gian b ị trừng ph ạt sau khi chết). 3 Linh Hồn. với tội tình kia.
Khổ não chăng là điều ấy! Thỉnh thoảng rồi Bần Đạo sẽ tả hết cho các bạn nghe bởi vì Bần Đạo chưa đặng phép đi xuống Diêm Cung. Đức Chí Tôn có hứa, ngày giờ nào Bần Đạo thoát xác, trước khi về cảnh Thiêng Liêng Hằng Sống thì Bần Đạo sẽ được phép đi ngang qua đó đặng giải thoát cho các Chơn-Hồn oan khúc tội tình được siêu thăng 6. Bần Đạo đã được Đức Chí Tôn và các Đấng Thiêng Tiêng giải thích cho biết cảnh ấy thế nào rồi, đặng một ngày kia Bần Đạo đi không thấy lạ, không có nhát.
Bần Đạo nhắc lại, khi chúng ta đoạt cơ giải thoát, Gia Tộc Thiêng Liêng chúng ta rất mừng rỡ. Từ Cửu Phẩm Thần Tiên dĩ chí Chư Phật Tam Thế sẽ hạnh phúc vui vẻ vô cùng. Sự vui vẻ vinh hiển đó không có bút mực nào, miệng lưỡi nào tả nổi. Mỗi một cấp đều khác với cấp thấp hơn rất xa. Bần Đạo đã nói nhìn lên người ta như chim trời còn mình như con cá dưới đáy nước. Không thế gì so sánh được, như trời với biển vậy.
Khi chúng ta lên được một phẩm thì, ối thôi, Tông Đường Thiêng Liêng của chúng ta làm lễ tiếp rước vô cùng long trọng. Chúng ta được hạnh phúc vô cùng, bởi vì cả tông đường đều được lên một bực hết thảy, vinh hiển không biết là bao nhiêu! Đức Chí 4 sau này, về sau. (Thỉnh thoảng theo nghĩa hiện đạ i là “lâu lâu mới có một lần”) 8 Các v ị Phật trong ba đời: Phật A di Đà (quá khứ), Phật Thích Ca (hiện t ại), Phật Di L ạc (tương lai).
Trong Cao Đài, từ này cũng chỉ ba v ị Thần tối cao của Ấn Giáo (Hindu). Tôn đã nói là đại nghiệp của mỗi đứa đã dành để nơi Ngọc Hư Cung. Khi Cực Lạc Thế Giái định vị chúng ta xong thì cả Gia Tộc Thiêng Liêng rước chúng ta về đại nghiệp mà Đức Chí Tôn đã đào tạo cho ta ở Ngọc Hư Cung. Các bạn hãy tưởng tượng xem lễ tiếp rước đó sẽ làm cho chúng ta vinh hiển như thế nào! Cực Lạc Thế Giái sẽ định phẩm vị của mình tuỳ theo những tiến bộ về mặt đạo đức trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống.
Các phẩm vị cao mãi mãi, không cùng tận, nên chúng ta cần phải đi cho đến ngày giờ nào có thể ngồi trên Huỳnh Kim Khuyết của Đức Chí Tôn. Đó là mục đích của chúng ta đó vậy. Tuy nhiên mục đích đó còn xa lắm, cho nên bây giờ mình hãy tạm về đại nghiệp của Đức Chí Tôn để dành cho mình để hưởng hạnh phúc tùy theo công đức đạt được nơi kiếp sanh. Phẩm vị của mình đoạt được dù cao hay thấp, thì điều quan trọng vẫn là giữ được trong bao lâu.
Mình được vui hưởng hạnh phúc nơi đó (người đời gọi là Cực Lạc Thế Giới) một ngàn hai trăm năm (1.200), hay là hai ngàn bốn trăm năm (2.400), hay là ba ngàn sáu trăm năm (3.600), hay là ba mươi sáu ngàn năm (36.000), rồi lại phải tái kiếp lụng lại đặng dục tấn trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống của mình nữa. Kỳ tới Bần Đạo sẽ giảng cảnh Cực Lạc Thế Giới. n 1 sự nghiệp (trên cõi trời) Bài 30 ĐỨC HỘ PHÁP