Bài 31 — Thuyết đạo tại Đền Thánh, đêm 14 tháng 03 năm Kỷ Sửu (11–04–1949)

Dương lịch: 11–04–1949 · Âm lịch: 14 tháng 03 năm Kỷ Sửu

Đền Thánh, Tòa Thánh Tây Ninh

Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc

Hôm nay B ần-Đạo giảng có hơi lâu một chút, có mệt xin cảm phiền. Đêm nay là đêm giảng một triết lý mà cả con cái Đức Chí Tôn phải để ý cho lắm, nhứt là Bần Đạo sẽ dẫn đến một chỗ mà từ thử tới giờ đạo Phật thường gọi là Niết Bàn Cảnh 1 (Cực Lạc Thế Giới). Trước khi Bần Đạo dìu dắt cả thảy con cái của Đức Chí Tôn vào Cực Lạc Thế Giới, Bần Đạo có đôi điều căn dặn... [“Đoạn này Đức Hộ Pháp nói về tình hình nước Việt Nam lúc đó.

Chúng tôi xin phép giữ lại cho các nhà nghiên cứu lịch sử sau này. Ý định của chúng tôi là dành trọn quyển sách này cho mục tiêu tôn giáo. —Từ Chơn.”]2 Bây giờ Bần Đạo giảng tiếp về Cực Lạc Thế Giới. Bần Đạo đã nói Tông Đường Thiêng Liêng của mỗi đứa đã có sẵn. Đức Chí Tôn đã nói bóng rằng cái gia nghiệp 4 của các con Thầy đã dành sẵn, ấy chính là Tông Đường Thiêng Liêng của chúng ta đó vậy.

Tông Đường Thiêng Liêng của chúng ta chia ra làm ba hạng: 1 Nirvana, nơi các Linh Hồn đạ t đạ o đến sau khi chết. 2 Từ Chơn ghi chú 3 ngụ ý, không nói rõ ra. 4 sự nghiệp. 1. Hạng trí thức tinh thần do Ngươn-Linh của chúng ta tạo ra. 2. Hạng ngoại thân là những Chơn-Hồn chúng ta đã làm bạn khi tái kiếp làm người. Mỗi kiếp làm người chúng ta có cha mẹ, anh em, thân quyến, bạn tác...

Đó là ngoại thân. 3. Hạng nội thân là chính chúng ta giáng linh 7 đầu kiếp. Mỗi kiếp mình phân thân 8 để sinh ra là một người khác nhau. Bởi cớ cho nên các bậc cao siêu chẳng cần tự họ đi tái kiếp. Họ có quyền vô đối là có thể giáng linh đặng chuyển kiếp. Câu kinh “Nhứt thân ức vạn diệu huyền thần biến ” (Chỉ có một người mà có thể biến ra vô số người khác) là ám chỉ điều này.

Điều này không thể dùng trí thức, tức là lương tri của mình, mà hiểu được. Đó là do huyền vi của mỗi người thâu đạt qua nhiều kiếp. Phải nhiều phen xuống thế gian mới được Đức Chí Tôn ban cho. Bần Đạo dẫn các bạn vô Niết Bàn Cảnh rồi, cả thảy đều thấy, dầu một thân biến hóa ra ức vạn đi nữa, tới chừng qui liễu chỉ còn lại một Pháp Thân mà thôi. Duy có tai hại cho chúng ta hơn hết là nếu phẩm vị không xứng với pháp thân này, nó sẽ thúc giục chúng ta đầu kiếp nữa.

Bởi vì mỗi kiếp sống chúng ta có một lần chết. Mỗi lần chết đều phát “tử khí”. Ấy là một khối khí chất đặng làm toà sen cho chúng ta, tức là định vị cho chúng ta đó vậy. Cái trí thức tinh thần của chúng ta do Nguyên Linh của chúng ta quyết định. Điều đó trọng hệ hơn hết. Chúng ta có sợ chăng là sợ mất cái đó. Còn nói về hai hạng ngoại thân và nội thân, thì dù là hạng nào cuối cùng cũng sẽ phản nghịch lại chúng ta mà thôi.

Vì cớ cho nên chính mình Đức Chí Tôn trong nguyên căn của Ngài có Quỉ Vương. Quỉ Vương là ai? Là người bạn chí thân của Đức Chí Tôn. Nhờ tình thân thiết này, Đức Chí Tôn có thể ngăn Quỉ Vương làm điều ác. Ai phản phúc lại Đức Chí Tôn tức là định Quỉ Vị của họ. Ngoại thân của chúng ta thường phản phúc với chúng ta lắm. Nên chúng ta vẫn thường thấy ngoài đời, dù là cốt nhục mà chừng phản nghịch thì phản nghịch.

Bạn tác của chúng ta thường phản phúc chúng ta hơn hết, nhất là bạn chí thân. Bần Đạo nói thiệt, trong Tông Đường Thiêng Liêng của chúng ta, sợ nhất là mất bạn chí thân của chúng ta. Đức Chí Tôn đã có nói chúng ta có thể làm cho hạng ngoại thân trở nên chí thiện 5 được. Chính mình Đức Chí Tôn cũng sợ, đến đỗi Ngài biểu lập họ sẵn dưới thế này đi, đặng giáo hoá 7họ lần lần. Bởi cớ cho nên khi lập Đạo Ngài kêu riêng các vị Đại Thiên Phong Tương, Trang, Kỳ, biểu mỗi người đều 8 Các Ông Nguyễn Ngọc Tương, Nguyễn Bá Trang, Vương Quan Kỳ (là những đệ tử đầu tiên của Thượng Đế khi mở d ạo Cao Đài. lập họ, tức là lập ngoại tộc thiêng liêng của chúng ta đó vậy.

Tại sao Đức Chí Tôn biểu lập? Nếu không có ngoại thân thì Tiểu Thiên Địa 9 của chúng ta không có. Vì cớ cho nên các Chơn-Linh cao siêu đã lập Thiên Cung của họ rực rỡ. Quan trọng là có những vị Giáo Chủ là người trong thân tộc của họ kêu họ đi rồi giúp sức cho họ. Bần Đạo không giấu vì chính mình Bần Đạo cũng có một Tông Đường khá lắm, kém chăng là duy kém một đôi tông đường vĩ đại như: Di Lạc, Quan Thế Âm, A Di Đà mà thôi.

Tông đường của Hộ Pháp cũng khá lắm, nên Đức Quyền Giáo Tông thường có nói giả ngộ, nói bóng là triều đình của họ Phạm mạnh mẽ hơn triều đình của họ Lê. Chúng ta rủ nhau về đến Niết Bàn Cảnh, nơi đây cũng như kinh đô của Cực Lạc Thế Giới vậy. Chúng ta sẽ ngó thấy Đức Phật Thích Ca nơi Kim Sa Đại Điện. Điện này hơi giống kim tự tháp bên Égypte,14 cũng ngũ thiên ngũ giái, nhưng có hình tròn.

So với kim tự tháp bên Pérou, thì điện cũng có hình bánh ếch 16, cũng Ngũ Thiên Ngũ Chuyển. Nhưng kim tự tháp ở Pérou thì trên đỉnh là một mặt bằng, chứ không phải chóp nhọn. Mặt bằng này dân Pérou ngày xưa dùng để làm lễ tế Đức Chí Tôn. 16 bánh ít (người miền Nam gọi) Có một điều đáng để ý hơn hết là trước cửa Kim Tự Tháp có một cây dương lớn không thể tả. Lá có hình dạng nhỏ như sợi chỉ, nhưng bao trùm cả Kim Tự Tháp.

Nếu lấy con mắt phàm quan sát, chúng ta tưởng tượng tàn cây rộng lối chừng vài trăm kilomètre vậy. Nhìn thấy mút con mắt. Cây dương ấy bao phủ Kim Tự Tháp như một cái tàn che vậy. Cây dương ấy chính là bí pháp của Niết Bàn, mỗi lá dương đều có một giọt nước cam lồ 2. Mỗi một giọt nước tượng trưng một mạng căn 3trên Càn Khôn Vũ Trụ. Kim Tự Tháp có nhiều từng nấc, mỗi từng đều có hằng hà sa số Phật ngồi trên Liên Đài của mình.

Bần Đạo đã nói các vị ấy do Nguyên Linh của Đức Chí Tôn tạo ra, bây giờ đã đạt vị Phật. Nếu chúng ta có con mắt thiêng liêng dòm lên Liên Đài của họ, sẽ thấy ngôi vị của họ được tạo ra qua vô số kiếp. Nếu một vị Phật muốn thăng lên nhứt phẩm liên quan, phải tái kiếp làm con vật, rồi đi từ con vật lên tới Phật vị, mới được một từng liên quan nữa. Chúng ta vô tới Kim Tự Tháp và đến liên quan của họ thì thấy họ hườn nguyên Pháp Thân giống như hồi từ trong Kim Bàn 8 bước ra.

Nhưng Pháp 1 cây dương liễu, cây phi lao. 2 dịch từ tiếng Ph ạn, nguyên gốc là Cam Lộ. Cam – ngọt. Lộ – giọt sương. Đây là nước thánh có những tác dụng thần diệu. (Còn gọi là liên quan). Theo Á Đông, đây là nơi Phật ngự. Theo Cao Đài Giáo, Đức Phật Mẫu chưởng quản Kim Bàn. Thân trong Kim Bàn thì mờ mờ mịt mịt như thấy trong chiêm bao, còn khi ở trên Liên Đài thì trong trẻo và huyền bí vô biên.

Mỗi liên quan của họ đều chiếu ánh sáng rực rỡ để liên lạc với cả Càn Khôn Vũ Trụ. Cũng tỷ như chúng ta thấy radio phát sóng và các nơi khác đều bắt được vậy. Càn Khôn Vũ Trụ đều dưới quyền điều khiển của họ, không phải về mặt chánh trị, mà về mặt giáo hóa. Nền chánh trị Càn Khôn Vũ Trụ có hai cơ quan: 1. Cơ quan trị thế 9. 2. Cơ quan giác thế. Bên Cửu Thiên Khai Hóa cầm quyền chánh trị Càn Khôn Vũ Trụ.

Bên Cực Lạc Thế Giới (Niết Bàn) chỉ có giáo hóa Vạn-Linh mà thôi. Bần Đạo nói thêm, khi ta lập được Liên Đài rồi, Pháp Thân vẫn còn mơ mộng, muốn lên Ngũ Tầng Quan hay Thập Tầng Quan. Nếu không muốn thua kém người ta thì phải ở lại một ngàn hai trăm năm, ngồi định tinh thần mà tạo Liên Đài của mình cho thêm cao trọng hơn nữa. Các Chơn-Linh đi trong con đường dục tấn, khi vô Cực Lạc Thế Giới chỉ ước vọng có bao nhiêu đó mà thôi.

Chư Phật đối với Đức Chí Tôn (Đại Từ Phụ) muôn lần không có một. Nhưng họ vẫn muốn lên cho ngang bằng với Ngài, cho nên họ phải đi đi mãi trên con đường dục tấn mà thôi. n Ý nói phẩm v ị cao. Bài 32 ĐỨC HỘ PHÁP